Bụng đau quá.
Nhưng bọn chúng cầm kiếm chỉ vào tôi nên tôi không dám dừng lại.
Bọn chúng đã bắt hơn hai mươi cô gái trong làng, sau đó nhốt bọn tôi ở một nơi gọi là “nhà thổ”.
Ở đó tôi nhìn thấy những người tôi quen, Thuận Anh, Nguyệt Trân, Xuân Anh, Thu Bình,...
Bọn họ đều đang khóc lóc thảm thiết, trên người đầy rẫy những vết thương.
Có một tên người Nhật Bản đã rút kiếm ra uy hiếp tôi, gã nói rằng nhiệm vụ chính của chúng tôi là tiếp đón đàn ông, dù có bao nhiêu đàn ông tới cũng phải tiếp.
Chị Xuân Anh đứng bật dậy.
Mẹ tôi nói, chị Xuân Anh là nữ sinh dũng cảm nhất trong làng, từ bé đã không biết sợ là gì, lại còn biết đánh nhau, tính tình hệt như một nam sinh vậy.
Chị Xuân Anh đã hỏi bọn chúng: "Tại sao?"
Nhưng chính hai chữ này đã khiến chị ấy bị lột trần truồng, bắt lăn ba vòng trên tấm ván đầy đinh.
Những chiếc đinh rỉ sét đâm mạnh rồi lại rút ra khỏi cơ thể chị ấy, máu tươi thấm đẫm tấm ván.
Với bọn chúng, giết chết một cô gái không khác gì giết chết một con chó cả.
...
Tôi không biết chị Xuân Anh đã chết thế nào. Bởi vì chẳng bao lâu sau, những người cầm súng chĩa vào chúng tôi đã khiêng chúng tôi quay lại từng gian nhà.
Cổ chân tôi bị thắt lưng quân dụng trói chặt vào chân ghế.
Lúc này tôi mới biết tiếp đón đàn ông mà bọn chúng nói có nghĩa là gì.
Khi bọn chúng nhào về phía tôi đã làm ra những biểu cảm kinh tởm, xấu xí nhất.
Nhưng tôi không dám giãy giụa, vì tôi sợ đinh, tôi sợ đau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
![Quán Ăn Vặt Nhà Họ Lâm [Mỹ Thực]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fmedia.wewds.xyz%2Fstory-cover6-1721869015889.jpg&w=256&q=75)