Cố Sâm cau mày xuống xe, bình tĩnh đáp: “Chúng cháu không đụng trúng bà.”
“Không đụng trúng tôi thì sao tôi có thể nằm tại chỗ thế này được? Cậu nhìn chân của tôi đi, chảy đầy cả xô máu đấy!” Bà cụ vén ống quần mỏng dính lên, quả nhiên trên đùi có một mảng tróc da lộ phần thịt máu chảy be bét.
Mọi người xung quanh đều chú ý tới ánh mắt không thân thiện của Cố Sâm, có người thích lo chuyện bao đồng xen vào nói: “Bác nói này anh bạn trẻ à, cháu lái cái xe sang như vậy chắc chắn không thiếu chút tiền đó.
Cháu đụng người ta như thế còn không mau đưa bà cụ tới bệnh viện.”
“Đúng vậy.
Bà cụ tuổi cao, trời thì nóng bức, đâu ai rảnh đi gây phiền phức cho cậu làm gì? Nhanh nhanh đưa người ta đến bệnh viện đi chứ.”
“Nếu cậu bận việc thì cứ đưa tôi ít tiền, bà lão này đâu cần nhiều lắm, tầm hai ngàn tệ là được!”
Bà cụ thấy người qua đường đều giúp mình thì càng hăng hái, tính quay người nắm lấy ống quần Cố Sâm tiếp tục ăn vạ, nhưng anh lập tức lạnh lùng tránh né, vẫn là câu nói cũ: “Chúng cháu không hề đụng trúng bà.”
“Trời đất ơi! Đúng là mất hết nhân tính mà!” Bà cụ vỗ đùi, gào khóc như hát hí khúc.
Cố Sâm nhíu mày, không lẽ bà cụ này có vấn đề? Từ trước tới nay anh chưa hề thấy qua một người khóc thôi mà có thể tạo ra giai điệu.
Người vây xem càng lúc càng nhiều, họ chỉ chỉ trỏ trỏ về phía này và hối thúc Cố Sâm đưa tiền.
“Mọi người ở đây ai cũng đều trông thấy, hôm nay tao nhịn hết nổi rồi, không trả tiền thì khỏi đi, mày tin tao đập xe mày không?”
Người qua đường cũng hùa nhau lớn tiếng ồn ào: “Đúng thế, không trả tiền thì phá xe nó!”
Mặc dù ai cũng hô hào khí thế, nhưng lại không một ai dám là người tiên phong.
Tài xế bật cười, lạnh lùng nói: “Xe của ông chủ tôi trị giá tám trăm vạn, mấy người tốt nhất nên tỉnh táo mà suy nghĩ.”
Lời nói vừa dứt, những người la ó to nhất đồng thời lùi lại về sau một bước.
Đúng lúc Mục Cảnh Phỉ cưỡi mô tô chạy ngang chỗ này, thấy nhiều người tụ tập cô bèn dừng xe lại.
Sau khi nghe thấy người bên ngoài kể rằng có người gây tai nạn nhưng không chịu trách nhiệm, Mục Cảnh Phỉ nhíu mày bước xuống xe, cởi nón bảo hiểm rồi chen vào đám đông.
Lúc này bà cụ vẫn đang khóc: “Người như cậu nên bị sét đánh, chết không yên.
Đụng vào người khác còn không chịu trách nhiệm, có để vương pháp vào mắt hay không? Bộ có tiền là ngon à!”
Mục Cảnh Phỉ quay sang nhìn anh trai trẻ tuổi kia, trên người mặc sơ mi trắng, quần tây, thắt cà vạt, khí chất thoạt nhìn khác hẳn người bình thường.
Hiện tại anh đang đứng dưới xe, trông không giống một người vô trách nhiệm.
Mục Cảnh Phỉ vốn đã nhìn thấy quá nhiều thị phi, cho nên những gì mắt thấy chưa chắc là thật.
Cô đi qua hỏi: “Chuyện là như thế nào vậy?”
Tài xế giải thích: “Bà cụ này cố tình ăn vạ, bảo chúng tôi đụng bà.
Nhưng camera trên xe đã thu hết lại, điều đó chứng tỏ chúng tôi không hề đụng trúng.”
Mục Cảnh Phỉ nghiêm túc đáp: “Để tôi xem thử.”
Con xe này của Cố Sâm hơn tám trăm vạn, chủ yếu do xe của cha giá hơn khoảng một ngàn vạn nên anh không muốn vượt qua cha mình.
Tuy nhiên, mỗi trang thiết bị trên xe đều rất tân tiến, camera ghi hình trước sau vô cùng rõ nét, Mục Cảnh Phỉ xem qua hết phải bật cười.
Xe còn cách tận nửa mét nhưng bà lão đã tự nằm sấp xuống, chơi xấu kiểu này thật không biết xấu hổ.
Mục Cảnh Phỉ trầm mặt nói chuyện với bà cụ kia: “Bà có cần xem video không? Rõ ràng xe không đụng trúng bà mà, bà làm vậy là vu oan giá họa cho người khác đấy, điều này là phạm pháp, bà hiểu không?”
Bà cụ thấy cô gái trẻ tuổi không mặc đồng phục cảnh sát nên không sợ hãi gì.
Nghe lời cô gái nói xong bà càng khóc lóc om sòm hơn, cậy già lên mặt, vỗ đùi rống: “Bớ làng nước ơi cảnh sát lại đi giúp kẻ có tiền kìa! Hai ngàn đồng tiền khám bệnh cũng không đưa! Cậu thiếu gì hai ngàn đồng bạc lẻ hả? Đúng là mất hết tình người!”
Mục Cảnh Phỉ rút một chiếc còng tay từ trong ba lô ra, đôi môi nở nụ cười lạnh rồi hù dọa: “Người như bà cháu bắt nhiều lắm rồi, nếu cố tình chơi xấu nữa thì theo cháu đến đồn cảnh sát.”
Sau khi nhìn thấy còng tay, bà ta lập tức kiềm chế bản thân lại không ít, nhưng thấy quần áo trên người Cố Sâm bà ta vẫn không nỡ buông tha.
Bà ta vì cái xe này mà đi ăn vạ khiến đầu gối gần như rách nát, tranh thủ lúc người vây xem chưa rời đi, bà ta oan ức ôm chân mình, nước mắt lưng tròng nước mũi ròng ròng: “Xin mọi người hãy công tâm! Tuổi tôi già yếu như vậy rồi đi ăn vạ để làm gì? Lỡ không may bị đâm chết tôi biết làm sao bây giờ? Cô bé cảnh sát à, sao cháu lại giúp cậu ta? Giờ chân bà đi không được, bà biết sống thế nào!”
Bà cụ tóc hoa râm ngồi bệt dưới đất, chân thì gãy, vừa khóc vừa la hét xác thực khiến lòng người xem xót xa.
Có người mới tới hỏi thăm tình huống: “Vụ gì đang xảy ra vậy? Tại sao bà ấy lại khóc?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

