Úc Trạch không chỉ tới một mình, còn mang theo một thanh niên đeo kính trông rất nghiêm khắc.
Anh cầm văn kiện trong tay, chẳng trách Cố phu nhân cho là anh tới để chuyển hộ khẩu.
Úc Trạch vừa vào cửa liền phát hiện người Cố gia, trừ Cố Diệp và Cố Dương, đều đang ở tầng một chờ hắn, mọi người đều nhìn anh với ánh mắt phòng bị.
Khóe miệng Úc Trạch hơi cong lên, lễ phép nói: “Chú dì, con đã đến.”
Cố Đức Thành nghiêm mặt, ánh mắt rơi vào tập tài liệu trên tay hắn, trong ánh mắt hiện sự nghi hoặc.
Úc Trạch mỉm cười: “Chú Cố, cha con sáng sớm đã giục con tới đây hỏi một chút, những chuyện chú nói tối hôm qua còn tính không?”
Cố Đức Thành cả người cứng đờ, xấu hổ ho khan một tiếng, sắc mặt ửng đỏ: “Tối hôm qua chú uống hơi nhiều, trí nhớ không tốt lắm.”
Úc Trạch còn nghiêm túc nói: “Con biết, nhưng dì không uống rượu, dì nhớ rõ chú nói cái gì đúng không?”
Nhìn sắc mặt hai vợ chồng Cố Đức Thành, Úc Trạch khẽ cười một tiếng, để hai văn kiện kia lên trên bàn: “Nói đùa với chú thôi, vấn đề quan trọng với con hôm nay không phải là hộ khẩu, con mang đến hai bản hợp đồng, cái này là cha con chuẩn bị cho Cố Diệp, chú xem thử.”
Bản hợp đồng này là nhà cũ Úc gia mà ông Úc muốn giao Cố Diệp, chỉ mới cái sân kia đã có diện tích lớn như vậy, dù có ra giá vài tỷ cũng không bán chứ đừng nói đến những món đồ cổ.
Hợp đồng này đã bảo đảm, chứng minh thái độ của Ông Úc rồi, không có giấy chứng nhận, không kết hôn, không con cái, không quan trọng! Về sau chỉ cần Úc Trạch dám lừa dối, Cố Diệp có thể khiến cho anh ngay cả nhà cũng không quay về được.
Từ hợp đồng này có thể thấy được thành ý của ông Úc.
Cố gia không thiếu mấy trăm triệu kia, nhưng đây là Úc gia tổ trạch, Ông Úc có thể đem nhà từ tổ tông truyền xuống đưa cho Cố Diệp cũng đủ để nhìn ra được thành ý và sự tôn trọng của người Úc gia đối với Cố Diệp.
Úc Trạch còn nghiêm túc nói: “Đây là thái độ của cha con, ông ấy đã ký tên rồi, vị này là Trương luật sư, chỉ cần Cố Diệp ký tên là nó lập tức sẽ có hiệu lực.”
Thành ý cùng tôn trọng này làm cho cho người Cố gia một câu phản đối cũng không nói được, Cố Đức Thành sắc mặt trầm lại, trong mắt ông đầy ý không vui, tối hôm qua ông đã hứa đem đứa con đi ra ngoài, hiện tại Ông Úc còn không cùng hộ khẩu lại tặng một món quà lớn như vậy, nhất thời ông không biết từ chối như thế nào.
Ngay sau đó, Úc Trạch lại đưa ra một bản hợp đồng khác: “Đây là con chuẩn bị cho Cố Diệp, con đem 70% cổ phần tập đòan công ty dưới danh nghĩa của con chuyển cho Cố Diệp, đảm bảo cuộc sống sinh hoạt sau này của em ấy.
Nếu con đối xử với em ấy không tốt, em ấy có thể cầm cổ phần này rời đi, khiến cho con táng gia bại sản.”
Nếu ngài muốn thì đánh con, có ngày hôm nay đều do là con bảo em ấy, có sai cũng là con sai.” Úc Trạch đứng lên, cúi người nói với hai vị phụ huynh: “Con nguyện ý một đời, làm tất cả những gì có thể, xin được ở cùng em ấy cho đến hết phần đời còn lại, mong chú dì đồng ý.”
Cố Đức Thành hít một hơi thật sâu, trầm khuôn mặt nhìn người thanh niên kiêu hãnh với vẻ mặt bình tĩnh, cúi xuống thật thấp trước mặt, lại nhìn hai bản hợp đồng này, nhất thời không lời nào để nói.
Nói không cảm động là giả, Úc Trạch đã thay Cố Diệp đem tất cả đường lui đều lo lắng rõ ràng, anh hứa rằng cả đời này anh sẽ liều mạng đối tốt Cố Diệp.
Nếu không tốt thì người thảm chính là anh.
Tuy nhiên, ông vẫn là một người cha, vẫn tức giận, muốn đánh đuổi Úc Trạch ra ngoài.
Đã làm cha mẹ, chẳng có ai hy vọng con mình sẽ đi theo con đường này.
Cố phu nhân sắc mặt phức tạp khuyên can: “Loại tình cảm này, giống như người uống nước, ấm lạnh tự biết.
Nếu không thì gọi thằng ba xuống đây để nghe ý kiến của nó một chút đi.”
Cố Đức Thành vẫn nghiêm mặt như trước, lúc này chợt nghe tiếng bước chân, Cố Diệp tự mình từ trên lầu xuống, cúi đầu đi theo phía sau là Cố Dương đã được dạy dỗ.
“Lời nói vừa rồi của mọi người con đều nghe thấy được.”
Cố Diệp đi đến bên cạnh Úc Trạch, kéo tay anh một cái.
Nhìn thấy sự nghiêm túc trong mắt đối phương, Cố Diệp cong cong khóe miệng, cầm lấy bút, ký lên bản hợp của ông Úc, lại lấy bản hợp đồng của Úc Trạch lên, trực tiếp xé: “Em muốn vị trí chủ gia đình, còn cái này em không cần, em có thể tự nuôi sống chính mình, anh cho em nhiều như vậy, em lại không có cái gì mang giá trị tương đương đưa cho anh, như vậy không công bằng.”
Cố Diệp ném giấy vụn vào thùng rác, chậm rãi nói: “Đời này, em đem chính mình giao cho anh, anh đem chính mình giao cho em, có thể sống tốt với nhau thì tốt, không thể thì chia tay.
Em không cần mấy thứ này, nó không giữ được em.”
Uc Trạch nắm chặt tay Cố Diệp, nghiêm túc nói: “Thứ có thể giữ được em chỉ có thể là trái tim chân thành.”
Cố Diệp nở nụ cười, cậu muốn thế, anh hiểu như vậy là đủ rồi.
Cố Diệp xoay người, đối mặt cha mẹ, nghiêm túc nói: “Cha, mẹ, người ta thường nói bất hiếu có ba, vô hậu trong tội*, con có lỗi với gia đình, có lỗi với hai người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

