Triệu Tư Ngôn nghe thấy tiếng la thảm thiết của Mẫn Hồng Dương, giây lát bừng tỉnh, không kịp xỏ giày chạy chân không ra khỏi phòng ngủ nhìn thấy chồng mình đang ngồi dưới đất bị doạ tới thay đổi sắc mặt, không quan tâm gì nữa chỉ muốn chạy tới đỡ.
“Hồng Dương, anh sao thế?” Trên người cô ta vẫn đang mặc áo ngủ, bên ngoài lại lạnh, mắt Mẫn Hồng Dương lấp loé, hơi hơi xúc động, hắn đứng lên quát lớn: “Đừng ra ngoài.”
Triệu Tư Ngôn hoảng sợ, tủi thân đứng ở cửa không biết mình nên làm gì.
Mẫn Hồng Dương cố hết sức khống chế đôi tay đang run rẩy nhặt cái chai kia lên, đi vào nhà đóng cửa lại: “Em còn giận à?”
Triệu Tư Ngôn bĩu môi: “Anh dữ quá, làm em sợ.”
Sắc mặt Mẫn Hồng Dương dịu xuống ôm vợ vào lòng an ủi nói: “Anh lo lắng thôi, bên ngoài lạnh như vậy em lại mặc đồ mỏng manh, lỡ bị cảm lạnh thì sao?”
“Không phải là do em lo cho anh à?”
À có cái chai này cho em xem, nó rất kỳ lạ, cầm chơi đi.”
Triệu Tư Ngôn cầm bình nhỏ vẻ mặt ngây thơ: “Em cũng không phải con nít, chai này có gì mà chơi?”
“Không thích thì ném đi.”
“Đồ anh cho em không nỡ ném đi.”
Mẫn Hồng Dương cười cười dịu dàng nói: “Anh tới công ty đây, tối qua em ngủ không ngon, sáng nay ngủ bù thêm ít đi.”
“Vâng.” Vẻ mặt Triệu Tư Ngôn sùng bái nhìn chồng rời đi, sau đó quay về phòng ngủ, ném cái chai bên mép gối.
Vì chuyện cái xác mà đến giờ cô ta vẫn hơi sợ, cho tới khi nhìn thấy ánh mặt trời trong lòng mới yên ổn hơn chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

