Cố Diệp mang theo đàn cháu nheo nhóc đi vào trại nuôi heo, hai anh em họ Lưu đã bắt đầu đào cái cột cờ kia.
Mồng hai đầu năm mọi người đều đi thăm người thân nên không ai tới giúp, hai anh em phừng phừng lửa giận trong lòng, mùa đông khiến mặt đất cứng hơn bình thường nhiều, hai anh em đào tới toát mồ hôi đầy trán, hơn mười phút mới đào bứng được cột cờ lên.
Cố Lâm cười tủm tỉm mở cửa xe, “Anh xuống ngó cái, khó lắm mới rảnh rỗi như này.”
Cố Diệp giở giọng xem thường, “Lát nữa anh xuống hố đất thì đừng có mà ghét bỏ.”
Cố Lâm cười cười, biểu cảm kia rõ ràng là: Em nghĩ nhiều rồi, anh không có giúp em đâu.
Cố Diệp thở dài, sao không có chị gái nào tới thu phục yêu nghiệt này đi?
Trên mặt đất đã bị hai ông chú đào ra một lỗ to, Cố Diệp lại gần, Lưu Sinh nói: “Đúng là dưới cột cờ này có đồ thật nhưng là đồ do chúng tôi chôn, không có cái khác.”
Đây là một cái bình sứ thanh hoa, miệng bình hướng vào bên trong.
Cố Diệp ngồi xổm xuống xem, “Cái này cũng là do đại sư kia kêu mọi người chôn hả?”
“Đúng thế, mấy ông lão trong thôn nói không có gì xấu, bình này gọi là bình phong thuỷ hấp thụ tiền tài.” Sắc mặt Lưu Sinh khó coi, hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Cố Diệp bĩu môi, “Trong phong thuỷ đúng là có bình phong thuỷ như thế, nhưng đúng lý là miệng bình phải hướng ra ngoài, ý là hấp thụ tài vận từ bên ngoài.
Nhưng bình này lại hướng vào trong, nghĩa là sẽ mất hết tài sản trong nhà, hơn nữa đây không chỉ là bình phong thuỷ không thôi.”
Cố Diệp lấy cái xẻng trong tay Lưu Long đập lên bình hoa, choang một tiếng, bình hoa bể ra thành nhiều mảnh.
Ngay bên trong vách bình xuất hiện nhiều chữ nguệch ngoạc giống ký hiệu, Cố Diệp lạnh mặt, gắn bình hoa lại, cho dù không đọc chữ đó nhưng cậu cũng biết nó là gì, “Hút hồn?”
Cố Diệp nhăn chặt mày, “Tôi có thể vào nhà xem không? Bài vị còn trong nhà không?”
“Còn! Theo tập tục thì tối ngày mồng hai mới cúng bái thần linh, hiện giờ đều ở trong nhà hết.”
Trên mặt Cố Diệp bình tĩnh nhưng trong lòng đã có linh cảm không may, “Vào xem đi.”
Lúc vào tới trong nhà anh cả họ Lưu, quả nhiên y như Cố Diệp đoán, hồn phách người mới chết đúng ra không thể đầu thai nhanh như thế, hiện giờ chỉ thấy xung quanh bài vị toàn sát khí, không hề có quỷ khí, nói cách khác, hồn phách mọi người đã bị giam giữ ở đây.
Cố Diệp lạnh mặt, “Đưa cho tôi ngày sinh tháng đẻ của bọn họ, đóng cửa kéo rèm lại.’
Hai anh em họ Lưu nghe theo, một lát sau Cố Diệp vẽ trận pháp lên mặt đất, đặt bài vị vợ Lưu Sinh vào trong, sau đó lại vẽ thêm một lá bùa.
Cố Dương nhìn tình thế này có hơi sợ, cẩn thận hỏi: “Anh, anh tính làm gì thế?”
Cố Diệp ghét bỏ đẩy nó ra, “Xê ra, dương khí của em nặng quá, ảnh hưởng tới anh chiêu hồn.”
Cố Dương bị doạ chạy về, “Anh hai ơi, mình đi đi, chỗ này chơi hổng zui.”
Cố Diệp quay đầu lại trừng em trai mình một cái, Cố Dương giật mình chạy ra sau lưng anh hai, trong khi Cố Lâm mặt đầy tò mò, trông có vẻ hứng thú lắm.
Lúc này, một ngôi nhà cũ trong thôn đóng chặt cửa, bên ngoài cũng khoá lại, trông khác biệt với các ngôi nhà khác.
Cửa chính hé ra một khe hở, nhìn vào bên trong có thể thấy một cái bàn vuông nhỏ, trên bàn đặt mười mấy tượng đất.
Trên người tượng đất vẽ đầy các ký hiệu, còn bị cột bằng sợi chỉ đỏ ngồi xổm trên bàn, mỗi nhóm năm người, cứ năm người thì khiêng trên vai một quan tài màu vàng.
Trên quan tài còn viết các tên màu đỏ bằng bút chu sa, trông cực kỳ kỳ lạ bất thường.
Một người đàn ông bốn mươi tuổi, mắt tròn lồi lên, dưới viền mắt hơi đỏ, trong thuật xem tướng thì đây gọi là mắt rắn, người này là người không lương thiện.
Hắn mặc áo đạo bào ngồi cạnh bàn nặn tượng đất, đây chính là bán tiên mà hai anh em họ Lưu đã nhắc đến, người trong xóm đều gọi ông ta là bán tiên Cát.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

