Chỉ là một con mèo mà thôi, sống rồi lại chết, chết rồi lại sống, Cố Diệp đã gặp qua nhiều sự kiện quỷ quái còn cảm thấy khó mà tưởng tượng, càng đừng nói đến y tá, bác sĩ thú y chưa thấy thứ thế này bao giờ.
Không có hơi thở, không một nhịp tim, chỉ còn tròng trắng, thế mà họ lại không hiểu sao khi chủ nhân của nó gửi lại một lời nhắn nhủ, thì con mèo này lại sống dậy! Căn cứ khoa học nào chứ?
Mà thứ không thể nào tưởng tượng được lại xảy ra không chỉ một lần!
Lúc Cố Diệp đến bệnh viện thì đầu Đại Hắc đã ngẩng lên được, bé nhóc có vẻ vẫn còn rất hung dữ, đôi mắt xanh lam hệt như có thể xuyên thấu mọi thứ, nó trừng đến mức mắt căng tròn, ai thấy nó đều sẽ có một thứ ảo giác hệt như mình là con mồi.
“Đại Hắc ~” Cố Diệp thấy nó có vẻ khá hơn nên vui vẻ đi đến rồi xoa nhẹ lên đầu nó, Đại Hắc ngửa mặt lên rồi nhẹ nhàng dụi vào lòng bàn tay Cố Diệp, nó hãy còn yếu lắm.
Cố Diệp đem sữa dê để bên miệng Đại Hắc, Đại Hắc ngửi ngửi một chút rồi lại nhìn Cố Diệp sau đó thì uống không hề do dự gì nữa, uống xong còn ăn đồ ăn.
Ăn uống no đủ rồi tinh thần Đại Hắc tốt lên trông thấy.
Bác sĩ y tá đều cười: “Ăn được cơm là tốt rồi, thế mới có sức đề kháng chứ.”
Cố Diệp dịu dàng dỗ dành nói: “Tao không đến thì mày cũng phải ăn cơm thật nhiều, ăn nhiều mới bình phục rồi về nhà với tao được.”
Đại Hắc liếm liếm đầu ngón tay của Cố Diệp hệt như nó hiểu những gì cậu nói, thậm chí nó còn thấy được Hồng Đậu ở ngay phía sau.
Nó nhớ Hồng Đậu là người đã cứu nó về, muốn bò qua nhưng nó không tài nào nhấc người lên được, vùng vẫy một chút rồi lại nằm xuống.
Cố Diệp có thể nhìn từ sâu trong ánh mắt của nó, thật sự là một con huyền miêu, có được một đôi mắt âm dương có tính thông linh trời sinh, lại thêm chuyện ký kết khế ước với cậu nên linh lực càng tăng vọt, sau này yêu ma quỷ quái gì đừng hòng thoát khỏi đôi mắt ấy.
Đại Hắc nằm một hồi thì buồn ngủ, Cố Diệp nhẹ nhàng vuốt ve lông cho nó, đang vuốt vuốt ve ve thì đột nhiên một linh hồn đen sì ngẩng đầu đứng dậy từ thân xác nó.
Cố Diệp khiếp sợ đến mức trừng mắt lên, nó tự ly hồn sao?
Sau khi hồn phách Đại Hắc thoát khỏi cơ thể, hình dáng linh thể này còn lớn gấp ba, gấp bốn lần bình thường, hệt như một con báo nhảy vọt từ trên mặt bàn xuống, có vẻ muốn ra ngoài, Cố Diệp kinh ngạc nhìn chằm chằm nó: “Đại Hắc?”
Hồn phách Đại Hắc vừa bước chân ra còn chưa kịp chạm đất, nghe vậy lập tức giơ móng vuốt quay đầu sang nhìn, vẻ mặt mơ hồ không hiểu chuyện làm Cố Diệp cười gượng hai tiếng: “Ha ha.”
Đại Hắc tức khắc nhảy phóng từ dưới đất lên chui tọt vào trong cơ thể mình, mở mắt ra nhìn chằm chằm Cố Diệp, hệt như nó không biết mới vừa rồi đây nó có thể ra ngoài.
Cố Diệp đành phải xoa đầu thứ nhỏ bé này rồi dỗ dành: “Dọa mày sợ rồi, thế mà còn tự ly hồn được, thiên phú của mày cũng cao quá nhỉ.” Nghĩ lại thì Cố Diệp cũng hiểu, vốn dĩ thứ nhỏ bé này đã chết rồi, là do cậu dùng khế ước để ép nó ở lại nhân gian, bản thân nó là Huyền miêu, bây giờ ở trên ranh giới giữa âm và dương.
Nó muốn đi thì sẽ đi âm phủ, muốn về thì sẽ về dương gian.
Thêm chuyện linh lực của cậu cao cường, thế nên nó mới hưởng ké, thành ra hồn phách mới lớn nhanh như một con báo đen thế này.
“Được rồi, có bản lĩnh cũng tốt, sau này nhờ mày bảo vệ tao nhé.” Cố Diệp vuốt vuốt lỗ tai của Đại Hắc, mặc kệ nó có hiểu hay không cậu vẫn dịu dàng nói chuyện với nó thêm chốc lát rồi mới rời đi.
Đợi đến khi trời tối người cũng yên tĩnh, Đại Hắc chợt nghe có tiếng động bên ngoài cửa sổ, nó cảnh giác nhìn thoáng qua thì thấy cái bóng đen sì đang ở ngoài quơ quơ móng vuốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

