Hơn mười giờ, Cố Diệp kết thúc lớp tự học buổi tốt, đi bộ hơn mười phút mới về đến nhà.
Chỗ ở cách trường họ không xa nhưng mà khu trường học nên muốn đi đâu cũng phải dùng xe căng-hải, quá mất thời gian.
Vào đến tiểu khu, Cố Diệp liền mở trang thương mại điện tử, mua chiếc xe đạp, đặt hàng cùng thành phố, đêm nay mua, mai giao.
Tới cửa nhà, Cố Diệp ấn mật mã nhà, vừa định đẩy cửa liền cảm giác được trong nhà có một luồng oán khí, còn có quỷ khí rất mỏng.
Cố Diệp vui vẻ, chẳng lẽ cả đám tiểu quỷ biến nhà cậu thành chỗ tụ tập, nửa đêm hẹn nhau bay lắk? Cơ mà luồng oán khí này không đủ để cho một tiểu quỷ tồn tại ở dương gian đâu.
Ngay lúc này, Cố Diệp mẫn cảm nhận thấy có một đôi mắt ở kẹt cửa phòng ngủ nhìn chằm chằm vào cậu, Cố Diệp cúi đầu nhìn thấy một đôi mắt tròn xoe, đối như mắt mèo, trong bóng đêm phát ra ánh sáng quỷ dị.
Cố Diệp "chậc" một tiếng, cũng không bật đèn, chầm châm bước qua, cảm thấy hứng thú hỏi: "Để tôi xem nào, bé đáng yêu đang trốn ở đâu rồi?"
Cửa phòng ngủ tự mình chậm rãi mở ra, oán khí ngập trời, một thân ảnh nho nhỏ từ phía sau của dịch ra, nghiêng đầu, len lén đánh giá Cố Diệp.
Sau khi Cố Diệp thấy rõ là ai, kinh ngạc trừng lớn mắt, "Sao lại là bé?"
Búp bê vẫn đứng yên ở cửa, tựa như không có sinh mệnh cũng không đáp lại.
Cố Diệp đi đến, ngồi xổm xuống, kiểm tra hơi thở của con búp bê, càng lúc càng không hiểu được, con búp vê da người giống như cái động không đáy, hấp thu đủ loại oán khí.
Đáng tiếc, nó không biết làm sao để thu vào trong cơ thể, chỉ có một ít chui được vào cơ thể nó, còn lại thì cứ quay quanh người, làm cho toàn bộ phòng ốc oán khí ngập trời.
"Bé học cá con phun bong bóng à, hít vào thì thở ra đi." Cố Diệp phát hiện nó không có ác ý, cậu thu hồi lực sát thương còn mạnh hơn phù trú trong tay lại, lấy ra một là bùa, giúp nó thu hết oán khi trong phòng vào trong cơ thể, bật đèn.
Lúc này, rốt cuộc có thể thấy rõ đứa nhỏ này rồi, sau khi hấp thu hết oán khí, màu da của búp bê càng giống người hơn trước, đôi mắt cũng không linh hoạt kỳ ảo như đồ vật nữa, đồng tử hơi thâm một chút, thoạt nhìn có chút quỷ dị.
"Bé có thể nói chuyện hông?" Cố Diệp hỏi, búp bê vẫn không lên tiếng, nhìn chằm chằm vào Cố Diệp, tựa như xem tướng cho cậu.
"Chậc, bé câm." Cố Diệp đứng dậy, muốn đi lấy nước uống, vừa mới xoay người, cẳng chân đã bị ôm lấy.
Cố Diệp cúi đầu thì thấy búp bê đang ôm chân, ngửa đầu nhìn cậu, Cố Diệp cũng không hiểu bé con này muốn gì, bất quá xác định được đứa bé này đã sinh ra linh thức, có ý nghĩ của riêng mình, không phải oán linh, cũng không phải quỷ oan bám người.
Cố Diệp do dự một chút, khom lưng bế nó lên, đi đến tủ lạnh lấy đồ uống, sau đó một lớn một nhỏ ngồi trên sô pha, búp bê lại giống như bộ dáng không có sinh mệnh, ngồi một chỗ không nhúc nhích.
Cố Diệp lấy ngón tay chọc nó, "Bé, em tên gì? Sao lại đến tìm anh?"
Búp bê chậm rãi ngẩng đầu, yết hầu gian nan vang lên hai chữ: "Ba ba."
Tiếng nói non nớt, nghe giống như con nít hai ba tuổi, Cố Diệp ngẩng người, dở khóc dở cười, "Cho nên bé chạy tới tìm anh à?" Cố Diệp lúc này mới nhớ ra, trên tay cậu lưu lại một sợi quỷ khí là do niết mặt con bé mà ra, lúc ấy khả năng nó đã sinh ra linh thức, nhớ kỹ lời cậu nói.
"Được rồi công chúa nhỏ của tôi, cái này đại khái là do duyên phận đi." Cố Diệp ẵm búp bê lên, ngồi lên đùi cậu, cầm di động gọi cho điện thoại gọi cho Mục Cảnh Phỉ, "Chị Mục ơi, nó không mất, nó đến tìm em nè."
Đầu bên kia hít một hơi khí lạnh, im lặng mười mấy giây, một câu cũng không nói được.
Cố Diệp cười cười, "Đúng vật, nó tự mình đến tìm em, nó nghĩ em là ba nó."
Mục Cảnh Phỉ: "......Em từ từ, chị đi rửa mặt, chờ chị một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

