Trước ngày khai giảng của Đại học Đế Đô, trường học đã phát thông báo qua internet, sinh viên phải đến trường báo danh trước, đến ký túc xá sắp xếp chỗ ở, chỗ ăn uống này nọ.
Tóm lại chính là trước khi nhập học phải xử lý việc sinh hoạt vặt vãnh cho tốt, có thể quên ăn cơm nhưng không thể nào quên học.
Nên trước đó một ngày Cố Diệp đã mang theo hành lý, bị cha mẹ đưa đi lấy phòng.
Gần trường học có rất nhiều khu nhà ở nên có rất nhiều sinh viên thuê phòng chỗ này ở, xung quanh giao thông thuận lợi, phương tiện sinh hoạt toàn diện, ở của tiểu khu còn có một siêu thị lớn.
Quan trọng là chỉ cần đi bộ 5 phút là đã đến trường.
Cố Đức Thành rất hài lòng với thư ký chọn nhà, "Không tồi, an toàn là trên hết, ba thấy công tác bảo vệ làm khá tốt, buổi sáng con thức sớm một chút, đi bộ tới trường, thói quen sinh hoạt của con quá lười, con còn trẻ, sao lại không có chút nghị lực nào thế?"
Cố Diệp ngoan ngoãn gật đầu, "Ba nói rất đúng."
Cố Đức Thành vừa lòng gật đầu, "Sau này ở một mình, trước tiên phải thích ứng với xã hội, có chuyện gì đều phải thử tự mình giải quyết, không cần dựa dẫm vào người khác.
Nếu muốn dùng tiền giải quyết vấn đề, cũng được, miễn là tiền con kiếm."
Cố tổng vừa lòng gật gật đầu, "Đọc sách thường xuyên, tu tâm dưỡng tính."
Cố Diệp máy móc gật đầu, "Ba nói đều đúng hết."
Còn căn phòng thứ ba để trống, ý thư ký là Cố Diệp thích cái gì thì mua cái nấy, có thể lắp ráp trong ngày, tùy thuộc vào ý thích cá nhân của cậu.
Cố Diệp nhìn sắc mặt của cha, nghiêm túc nói: "Mua thêm cho tôi mấy kệ sách là được, không cần mua sách để tự tôi mua."
Cố tổng rất vui vẻ, con trai càng ngày càng thích học tập.
Bên cạnh, Cố phu nhân nghĩ đến việc con trai lén đem cờ thưởng với phù chú về đây, vẻ mặt vô ngữ đi vào phòng bếp, vì huyết áp của bạn già nhà mình, vẫn là không nói thì tốt hơn.
"Đồ dùng phòng bếp đều mua hết cho con rồi, nếu con không muốn ăn ở ngoài, có thể tự nấu cũng được." Cố phu nhân bước ra, nói với Cố Diệp: "Mẹ sẽ cho người mỗi ngày lấp đầy tủ lạnh, quét dọn nhà cửa...."
"Tự nó làm, khỏi cần cho người làm, bà không quan tâm nó à?" Cố Đức Thành chặn miệng vợ nói, "Nó lớn rồi, việc của mình thì tự mình làm, bà đừng bao bọc nó nữa."
Cố Diệp cười khổ, cho nên nói, cha cậu trăm công ngàn việc, vì sao muốn đích thân đưa cậu đi học? Giống như mọi người cha trong thế giới, không biết những người cha có như vậy hay không, gặp mặt là thấy gì cũng có thể mượn cớ dạy dỗ con cái.
Lầu hai hiện tại vẫn để trống, Cố Diệp ở một mình, thực sự là hơi quạnh quẽ một chút, Cố phu nhân đề nghị: "Nếu không thì con đem chó đến đây làm bạn đi."
Cố tổng nghiêm túc phủ quyết, "Nó đi học, nuôi chó làm gì? Tốt nghiệp rồi tính sau."
Cố Diệp thở dài, tự nhủ quả nhiên.
Cố phu nhân cũng không có biện pháp, đồng tình nhìn Cố Diệp, dặn dò nói: "Vậy được rồi, ở một mình, phải chú ý an toàn, đừng dẫn bạn bè xấu về.
Nếu thật lòng thích con gái nhà người ta thì cũng không được làm bậy, không phải là người muốn kết hôn thì không giữ lại qua đêm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

