Tới nhà Úc Trạch, Cố Diệp cởi giày, cũng không dám dẫm chân lên đất, sàn nhà màu trắng ấm, sạch sẽ tới mức soi được cả gương!
Úc Trạch quay lại khó hiểu nhìn cậu, giống như đang hỏi, sao cậu lại không vào?
Cố Diệp dịch về phía trước một bước nhỏ, nhìn trên giá giày còn một đôi dép mang trong nhà, Cố Diệp lấy xuống mang vào, "Nhà anh hơi sạch sẽ quá, tôi không dám bước luôn, một ngày anh lau mấy lần vậy?"
Khóe miệng Cố Diệp cong lên, "Một lần thôi."
"Mạnh dữ!" Cố Diệp vô cùng bội phục, phòng cậu một ngày dọn hai lần thì cậu cũng có thể khiến nó không khác gì ổ chó.
Úc Trạch rót hail y nước, nhàn nhạt nói: "Đây là chỗ để ngủ."
Cố Diệp cười cười, có chút đồng cảm như chính chuyện của bản thân mình, một người sống, nhà chỉ là nơi để ngủ mà thôi, người chờ mình về nhà cũng không có sao có thể tính là nhà được? Sau khi uống miếng nước, Cố Diệp lấy hai cái bình nhỏ trong túi, bắt đầu làm chính sự, "Tôi đem hết mấy đứa nhỏ đến đây rồi, hồn phách tụi nhỏ quá yếu, xuất hiện trước mặt anh sẽ bị thương thế nên trước tiên giấu hơi thở của anh đã."
Úc Trạch ngồi đối diện Cố Diệp, "Có thể."
Cố Diệp chà xát tay, "Tôi có thể xuống tay được rồi."
Ánh mắt Úc Trạch sáng quắc nhìn Cố Diệp thò qua, ngữ điệu nhàn nhạt như cũ, không nghe được cảm xúc gì, "Cậu làm đi."
Vừa nói vậy, bỗng nhiên Cố Diệp có cảm giác ngượng ngùng, cảm thấy mình đang chọc ghẹo đối phương.
Gương mặt này của Úc Trạch, thật là làm cho người ta muốn thả thính mà.
Đem mấy cái ý niệm lung tung xàm xí trong đầu vứt sạch, trước tiên Cố Diệp khai Thiên Nhãn cho Úc Trạch, sau đó dùng linh phù tạm thời ngăn chặn tử khí trên người anh, nhìn anh không khác gì người bình thường, lúc này mới lấy một cái bình sứ, ôn nhu nói: "Mấy đứa, ra đây nào."
Cô bé không nhúc nhích, phòng bị nhìn chằm chằm vào Úc Trạch ngồi cạnh Cố Diệp, đôi mắt màu đỏ lạnh lùng nhìn chăm chú anh, đáy mắt che giấu sát ý.
Cố Diệp đau lòng bước qua, ngồi xổm người xuống, mỉm cười nói: "Đừng sợ, anh mời anh ấy đến chia cho mấy đứa một ít thứ tốt, giúp mấy đứa mọc tay nè, mọc chân nè, kiếp sau mấy đứa sẽ giống với trẻ con bình thường."
Toa Toa do dự một chút, đi đến, ôm cổ Cố Diệp, ánh mắt nhìn Úc Trạch vẫn luôn phòng bị, ánh mắt đó, tựa như đang nhìn một lưu manh giả danh trí thức.
Cố Diệp xin lỗi nhìn về phía Úc Trạch, "Đứa nhỏ này chịu tổn thương lớn nhất, anh đừng để trong lòng nha."
Biểu tình Úc Trạch cứng đờ nhìn mấy đứa tiểu quỷ đứng trong phòng khách nhà anh, lại nhìn vào cô bé Cố Diệp đang ôm trong ngực, biểu tình càng thêm đơ, ông nói gà bà nói vịt hỏi một câu: "Trên đời này, thật sự có quỷ sao?"
Cố Diệp chỉ tụi nhỉ, "Anh không nhìn thấy à?"
Úc Trạch hít sâu một hơi, không ngăn được xoa giữa mày.
Cố Diệp vỗ vỗ bả vai Úc Trạch xin lỗi, tam quan của ngài Úc đây, đêm nay vỡ nát cmnr, trấn định như vậy thật là làm khó anh ta mà.
Cố Diệp đặt Toa Toa lên sô pha, ngồi xổm xuống giúp cô bé sửa lại váy, "Công chúa nhỏ của anh, nhanh nào, cho các bạn xếp thành hàng, từng người từng người bước đến."
Đối với người cứu bọn họ ra như Cố Diệp, Toa Toa vẫn tin tưởng, tay nhỏ vẫy vẫy, chỉ huy đám tiểu quỷ, "Xếp thành một hàng nào, cậu đến trước."
Đứa nhỏ bị điểm danh chính là đứa giấu búp bê hù dọa Cố Diệp, nó tứ chi bình thường nhưng mà, đôi mắt bị tổn thương.
Thằng nhóc đi đến trước mặt Cố Diệp, hốc mắt trống rỗng nhìn Cố Diệp, nghiêng đầu, vẫn là một bộ dáng hồn nhiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

