*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Xin lỗi mn, chương này cứ tưởng đăng rồi mà bây giờ nó ghi là lưu bản thảo, thế là nhận ra chưa đăng, hiu hiu, dở hơi cám lợn thế
———————
Cố Diệp đã câm nín, đại ca này có tật gì đây, ở cách xa như vậy chạy đến còn giả bộ ngại ngùng nữa hả?
Quỷ tướng đại ca do dự một chút, đưa cho Cố Diệp một cái lục lạc, "Thời điểm cần hỗ trợ, gọi ta."
Cố Diệp nhìn cái lục lạc, nó được tách ra từ một phần linh hồn, bất kể ở nơi nào vang lên, quỷ tướng này đều có thể nghe được, xem như cho cậu một cái bùa hộ mệnh.
Cầu người giúp đỡ trước tiên phải tặng lễ vật, việc này có thể hiểu được, Cố Diệp cười tủm tìm nhận lấy, "Rồi sao nữa?"
Quỷ tướng trầm giọng nói: "Hai việc.
Một, không được nói cho chủ thượng việc ta tồn tại."
Khóe miệng Cố Diệp giật giật, "Chủ thượng? Cách xưng hô này......!Anh đã chết bao nhiêu năm rồi?"
Cố Diệp nhíu mày, Úc Trạch là loại tính cách này sao? Nhìn rất ôn hòa mà.
Cậu nghi hoặc, "Vậy vì sao anh lại đi theo anh ấy?"
"Chủ thượng đã cứu ta ba lần, ta bảo hộ ngài ấy ba kiếp."
Cố Diệp ngừng lại một chút, cảm khái nói: "Được, tôi hiểu rồi, tôi sẽ thay anh giữ bí mật này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

