Giải Thừa đập mạnh vào mặt Tống Vũ bằng một cái bánh còn nóng bên trên có rắc hành băm, rau thơm, mùi tàu và dầu ăn, quyết hết lên mặt gã.
Tống Vũ cũng chẳng hiền lành gì, mắt trợn ngược hùng hổ xắn tay áo đấm Giải Thừa: “Bố giết chết mày.”
Giải Thừa nghiêng đầu, bắt lấy tay gã rồi vặn ngược khiến cho một tên cao to như Tống Vũ cũng phải gào thét.
Giải Thừa bĩu môi chán ghét, đạp vào cẳng chân của gã, rồi quật đối phương thẳng xuống đất: “Mày là bố ai?”
Cô vợ trẻ của Tống Vũ thấy chồng mình bị đánh liền xông tới gào hét chói tai: “Anh đang làm cái gì vậy? Tại sao lại đánh người?”
Cô vội vàng chạy tới, còn chưa kịp đến nơi thì phòng khách bỗng nhiên có một cơn gió lạnh thổi qua, càng ngày càng lớn.
“Cậu … cậu nói bậy!”
“Ban ngày ban mặt làm sao mà có ma được.”
Cặp vợ chồng miệng hùm gan sứa bị trận gió lạnh vừa rồi dọa cho rớt mồ hôi lạnh, nói là chất vấn nhưng lại giống đang tự an ủi bản thân hơn.
Cố Diệp lạnh nhạt nói: “Nếu phải là hai người sao lại phải chột dạ? Dù sao hai người cũng đang ở đây, vậy mau gọi cảnh sát đi để họ đến làm cho ra ngô ra khoai*.”
*主持公道: chủ trì công đạo.
Lúc này, Lê Ngọc Kiệt đã lấy điện thoại ra bấm số 110.
Anh ta đã không chịu đựng được nữa.
Lúc trước anh ta đã tin rằng người này sẽ giải quyết chuyện quái quỷ này trong im lặng, không ngờ lại có kẻ không biết xấu hổ đến như vậy, biết thế từ đầu đã chẳng làm rồi.
Hai vợ chồng Tống Vũ cùng bị trấn áp không dám làm loạn nữa.
Tống Vũ nhìn Giải Thừa suy nghĩ với sức lực và sự khéo léo vừa rồi của của hắn, thì gã cũng không phải là đối thủ của hắn.
Lại nhìn phong thái của Cố Diệp, cách nói chuyện hung ác cùng với cơn gió lạnh kia khiến gã sợ hãi: “Không cần cảnh sát nữa, đây là cuộc nói chuyện riêng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
