Ba Cố tức giận quát: “Con muốn nhận anh trai, em trai, chị gái, em gái thì đều không sao cả.
Đằng này con lại nhận thêm cha! Có phải con điên rồi không!”
Anh cả Cố Sâm cũng nói: “Em đã hơn hai mươi tuổi rồi mà sao vẫn như con nít, ngày nào cũng quậy phá!”
Cố Diệp rụt cổ lại, vẻ mặt ngoan ngoãn, không biết nên nói cái gì.
Sau khi ngồi xuống, ba Cố giận dữ hỏi: “Nói đi! Ai cho con cái gan đó! Sao có thể tùy tiện nhận cha nuôi như thế?”
Cố Diệp gượng cười: “Không phải là mọi người đều đã quen như vậy sao?”
Ba Cố nổi giận đập bàn: “Con còn dám nói hả!”
Ba Cố vừa nhìn thấy nó là muốn cầm lên, Cố Sâm lập tức ngăn lại: “Ba dọa nó một chút là được rồi, đừng đánh em ấy thật.”
“Cái thằng con khốn kiếp!”
Cố Sâm nghiêm mặt hỏi: “Biết sai chưa?”
Cố Diệp vội vàng nói: “Dạ, em sai rồi!”
“Sai ở đâu?”
“Không… dạ không nên nhận cha lung tung! Sau này con sẽ không như thế nữa, con xin lỗi!” Cố Diệp ngoan ngoãn nhận sai, ba người cha cũng đủ rồi, có cho nữa cũng không cần.
Ba Cố chỉ chỉ cậu: “Con… Biết vậy là tốt.”
Thái độ nhận sai của Cố Diệp vô cùng tốt, tốt đến mức phụ huynh không còn lời nào để nói.
Thừa dịp sắc mặt ba mình dịu lại, Cố Sâm vẫy tay ra hiệu cho Cố Diệp, em nhanh chóng rời đi.
Cố Diệp nhỏ giọng hỏi: “Anh cả, còn cái cửa hàng của em?”
Cố Sâm lập tức lạnh mặt: “Nghĩ cùng đừng nghĩ, sau khi em tốt nghiệp thì đến công ty giúp anh một tay.”
Cố Diệp hiểu rằng con đường chỗ anh cả không thể thực hiện được, dưới ánh mắt cảm thông của Giải Thừa, Cố Diệp đành thì thầm: “Vậy con đi đây.”
Ba Cố mặt lạnh lùng: “Đi đâu?”
Cố Diệp ngoan ngoãn nói: “Đi học ạ.”
Lúc này ba Cố mới thả cậu đi.
Sau khi rời khỏi đây, Cố Diệp bị dạy dỗ, khắp người mệt mỏi, lòng như tro nguội, bước đi không có tí sức lực nào, Giải Thừa thông cảm nói: “Em trai, em có ổn không?”
Cố Diệp đau lòng hỏi: “Sư phụ anh có dạy bảo anh như vậy không?”
“Không đâu, ông ấy sẽ đánh luôn.”
Cố Diệp đột nhiên cảm thấy được an ủi, quả nhiên bản thân sẽ cảm thấy tốt hơn khi thấy người khác thảm hại hơn mình.
Cố Diệp rất muốn có cái cửa hàng đó, chỗ anh cả không thể qua được nữa, Cố Diệp tủi thân tìm Cố Lâm: “Anh ơi, anh cả cùng với ba hợp sức lại đánh em.”
Khóe miệng Giải Thừa giật giật, trước mặt người nhà Cố Diệp giống như diễn viên già mồm, cái người tỏ vẻ oan ức mách lẻo các kiểu với cái người bị bệnh dại Qủy Vương chiếm đoạt lấy tối hôm qua rõ ràng là hai người!
Cố Lâm kinh ngạc nói: “Anh cả mà cũng đánh em? Ảnh uống lộn thuốc mới đánh em!”
Cố Diệp oan ức nói: “Anh hai, anh phải giúp em.”
“Em nói anh nghe, chuyện là thế nào?”
Cố Diệp nghiêm túc nói: “Em muốn có một cái cửa hàng, anh cả không cho, còn cùng với ba dạy dỗ em nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
