Cảnh Chỉ Lăng nghe câu này xong, cơ thể vừa đứng dậy khẽ run lên, suýt chút nữa lại ngất đi.
Nghĩ cũng biết, chủ nhân của những lời ấy nhất định là người khiến bà đến nông nỗi này.
Muốn bà cảm ơn đối phương không đem bà bức đến chỗ chết nữa phải không?
“Chúng tôi đi.” Chỉ một từ “đi” mà Cảnh Chỉ Lăng đã dùng hết tất cả sức lực, từ nay về sau không bao giờ… trở lại nữa.
Về phần Cố Diệp, bà cuối cùng cũng không tìm lại được nữa, ngay cả cơ hội quay trở lại nhìn một cái cũng không còn.
Trước khi lên máy bay, thư ký lại nhận được một thông báo rằng cổ phiếu công ty đã bị người thu mua đến hơn 50% rồi đột nhiên ngừng lại.
Cảnh Chỉ Lăng nhận được tin này thì trong lòng càng lạnh hơn.
Đối phương đã tính toán cả rồi, thị trường ở Hoa Hạ của bà đã bị hủy, công ty chẳng khác nào chết non một nửa.
Sau khi lại đánh mất một nửa trong số 50% cổ phần, bà thu vào chỉ còn một phần tư so với ban đầu.
Sau khi trở lại, tám phần mười là bà phải ly hôn với Bertram, tuy ly hôn xong việc kinh doanh sẽ càng khó khăn hơn nhưng những nguồn thu còn lại vẫn có thể đảm bảo cho cô cuộc sống bình thường.
Thế nhưng nếu quay về Hoa Hạ, có thể một đồng xu bà cũng không giữ được.
Người làm như vậy thì nên nói hắn lương thiện hay là hắn tàn nhẫn đây? Tính toán chu toàn đến mọi mặt, cuối cùng bà cũng không bao giờ có thể bước vào Hoa Hạ được nữa.
Cảnh Chỉ Lăng nhìn mảnh đất Hoa Hạ bên ngoài cửa sổ, nhìn về hướng đã mất đi Cố Diệp.
Nhìn thật lâu cũng không nỡ quay mặt về, bởi vì bà hiểu rõ rằng chỉ nhìn ít đi một chút, một đứa nhỏ trong sinh mệnh cô đã tan biến, ngay cả cơ hội để bà tưởng nhớ cũng không có.
________
Cố Diệp ngủ thẳng đến giữa buổi sáng, sau khi tỉnh dậy, điqua cửa phòng đang mở nhìn đến thư phòng đối diện.
Úc Trạch đang ngồi ở chỗ kia, máy tính mở ra không biết đang làm cái gì.
Cố Diệp đứng dậy đi qua đó, mỉm cười hỏi: “Sao anh còn chưa đi?”
Úc Trạch tắt máy tính, dịu dàng nói: “Sợ em thức dậy không thấy anh.”
“Em liếc mắt một cái là thấy được.” Cố Diệp lo lắng hỏi: “Công ty anh không bận sao?”
Úc Trạch nhìn máy tính: “Ở nhà cũng làm được.”
Cố Diệp cười, đi đến phía sau Úc Trạch, ôm cổ anh rồi dán khuôn mặt lên mặt đối phương: “Thật tốt quá.”
“Ừ?”
“Tỉnh ngủ là có thể nhìn thấy anh, thật là tốt.”
Úc Trạch cưng chiều nắm lấy tay Cố Diệp: “Đứa ngốc, sau này ngày nào em ngủ dậy cũng có thể thấy anh cả.”
Cố Diệp không yên tâm hỏi: “Sau này em chết đi, anh tìm không thấy em nữa thì sao bây giờ?”
Úc Trạch nhíu mày: “Đừng nghĩ xa như vậy, một đời dài lắm.”
“Mặc kệ, lúc em chết cũng phải mang theo anh, không có anh thì em không đi đâu hết.”
Úc Trạch cười cười: “Được.”
Đúng rồi, anh đăng cái weibo đó giúp em, cư dân mạng trên weibo của em chắc chắn đều điên rồi, anh bảo em phải nói thế nào đây?”
Úc Trạch không sao cả nói: “Ăn ngay nói thật, nói đã ở cùng một chỗ rồi.”
Cố Diệp nghi ngờ nhìn sườn mặt anh: “Không phải anh tính trước rồi đấy chứ?”
“Không, trùng hợp thôi.”
Cố Diệp vỗ vỗ bụng Úc Trạch: “Hiện tại em không nên tin anh, bụng anh đen quá rồi.”
“Bậy bạ, là trắng, em nhìn xem.”
Úc Trạch làm bộ cởi quần áo, Cố Diệp vội vàng ngăn lại: “Đừng cởi, tối hôm qua em thấy rõ lắm rồi.”
Úc Trạch bị cậu chọc cười, Cố Diệp cũng liền nghịch ngợm hai câu ngoài miệng.
Cố Diệp ôm cổ Úc Trạch rồi cọ cọ mặt anh: “Hôm nay em không muốn đi học.”
Úc Trạch dỗ dành nói: “Buổi chiều rồi đi.”
“Buổi chiều anh đi à?”
“Không đi, ở nhà chờ em.”
Cố Diệp còn chưa kịp vui vẻ, Úc Trạch lại bồi thêm một câu: “Nhưng mà thứ bảy và chủ nhật không có thời gian.”
Cố Diệp bĩu môi, ôm Úc Trạch vào lòng rồi muốn lật anh xuống.
Úc Trạch bất đắc dĩ nói: “Đừng nghịch.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
