Giải Thừa lặng lẽ chạy tới phòng Cố Diệp, hai người ngồi xổm cạnh cửa sổ, một trái một phải vén một góc màn cửa lên để nhìn lén, thấy một cái đầu quỷ đang đi dạo xung quanh, Giải Thừa khiếp sợ thốt lên: “Bạn bè quốc tế kích thích thật đấy.”
Cố Diệp nhỏ giọng bảo: “Nó đang tìm người.”
“Hàng đầu sư Sawadika vs Âm dương sư Bakayaro.” Giải Thừa phấn khích: “Wow! Thế mà lại gặp được cảnh tượng náo nhiệt như thế này, thật kích thích!”
Cố Diệp lấy điện thoại ra, lén lút chụp trộm cái đầu quỷ kia, Giải Thừa thán phục hỏi: “Chụp về nghiên cứu hả?”
“Không.” Cố Diệp trịnh trọng đáp: “Em chụp về cho mẹ em nhìn.”
Giải Thừa nín lặng: “Mẹ sẽ không đánh chết em chứ?”
Cố Diệp cười xấu xa: “Lâu lắm rồi chưa trêu chọc mẹ.”
Cố Diệp ghét bỏ nói: “Lời nói của anh thì đứng đắn chỗ nào hả? Mất đầu thì đương nhiên sẽ chết có đúng không? Không có cơ sở khoa học.”
Giải Thừa càng ghét bỏ hơn: “Em bắt quỷ mà còn thảo luận về cơ sở khoa học với anh hả?”
Cố Diệp nhìn phía ngoài: “Đừng nói nhảm nữa, tất nhiên hàng đầu sư sẽ không cắt đầu của mình, hắn luyện chế cơ thể một đứa bé cơ.”
Ngay lúc này, rốt cuộc cái đầu quỷ kia dừng lại trước một ô cửa sổ.
Ở góc độ này, bọn Cố Diệp chỉ có thể thấy sơ sơ.
Sau khi đầu quỷ dừng lại trước một ô cửa sổ, trong phòng bỗng lóe lên một tia sáng trắng, Cố Diệp cảm giác được một luồng sức mạnh mạnh mẽ không giống với quỷ hay linh khí, sau đó một con vật giống như sói xông ra, hai móng vuốt hung hăng đánh tới.
Cái đầu quỷ có thực thể, mặc kệ con sói có đánh thế nào, cắn thế nào thì đầu quỷ cũng không hề sợ hãi, hung ác, tàn bạo xông lên, vậy mà có thể trấn áp bên kia.
Vẻ mặt Giải Thừa nghiêm túc: “Dùng cơ thể người luyện chế tà thuật, chắc chắn không phải người tốt, tên người Nhật kia cũng là một người bạn quốc tế không tệ, ít nhất là một người vô hại, chúng ta giúp không?”
Cố Diệp chăm chú quan sát: “Nhìn đi kìa, con chó kia vẫn đánh tiếp được.
Em khá tò mò về họ, để xem coi bọn họ còn làm được gì.”
Đúng lúc này, bỗng nhiên một nữ nhân mặc kimono bay ra khỏi cửa sổ, ôm trong ngực một cái bình mập lùn, gia nhập trận chiến.
Cái bình mập có miệng hình vuông, rất nhiều đầu rắn vươn ra từ bên trong, cái đầu nào cũng hung thần ác sát, bắt được là cắn, Cố Diệp nhíu mày: “Chậc chậc, hung dữ thật đấy, không hổ là thổ ngự môn nhất tộc.”
Giải Thừa thắc mắc hỏi: “Gia tộc của họ ở nước nhà rất trâu bò à?”
“Từng rất huy hoàng, tổ tiên họ có thời điểm lên đến chức quốc sư, Khâm Thiên Giám, nhưng bây giờ đã xuống dốc, địa vị của họ trong nước khá lúng túng, thậm chí còn không bằng nổi các gia tộc lớn mới phát triển sau này.
Địa vị của họ kiểu như… Có biết ngũ đại tiên ở Đông Bắc nước ta không?”
“Tất nhiên rồi, Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu,Hôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
