Có thể tìm ra nơi trái tim được chuyển tới cũng đã tính là một bước tiến lớn.
Mục Cảnh Phỉ cao hứng khen em trai: “Không tồi! Cuối cùng mày cũng làm được một việc ra hồn.”
Cố Diệp cười nhẹ.
Dường như tất cả những người anh, người chị đều cho rằng mấy đứa em của mình chẳng làm được tích sự gì.
Nghĩ lại thì hai anh trai của Cố Diệp cũng đối xử với cậu như vậy, và trong mắt cậu thì Cố Dương cũng… Không, Cố Dương đúng là không làm được tích sự gì ngoài ăn chơi, lúc nào cũng làm ba mẹ phiền lòng.
Mục Cảnh Phỉ liền cho người điều tra xem ai là kẻ đã nói chuyện với Điêu Khải Vinh.
Lần theo số điện thoại, đối tượng nhanh chóng được tìm ra.
Cô gái này tên là Vương Lâm, 16 tuổi, hiện tại đang nằm dưỡng bệnh ở thành phố A.
Ba của cô là một nhà sản xuất và phân phối thiết bị điện tử, sở hữu một công ty được định giá trên 1 tỷ.
Ở Đế Đô thì vậy cũng chưa tính là giàu có.
Nhưng so với người dân bình thường thì nếu cố gắng, họ vẫn có đủ tài chính để mua một trái tim thay thế.
Thời điểm ra vào bệnh viện của Vương Lâm không được ghi lại, nhưng thời gian cô ta ra vào khách sạn trong thành phố khớp với khoảng thời gian Khổng Thư Nhã tử vong.
“Trái tim của Khổng Thư Nhã rất có thể đã được ghép vào người Vương Lâm.” Mục Cảnh Phỉ ngay lập tức nhận định: “Tiểu Trương và Tiểu Vương, hai người mau đi tìm cô gái này xem thử có thêm manh mối gì không.
Nếu cô ta có thể xác nhận trái tim này là do Điêu Khải Vinh ghép cho mình thì gã chính là nghi phạm giết người.
Vậy thì có lí do đem gã về tra khảo rồi.”
Tiểu Trương và Tiểu Vương xuất phát ngay trong đêm, hướng thẳng đến thành phố A.
Không thể chỉ ngồi yên chờ manh mối từ phía Vương Lâm, Mục Cảnh Phỉ nhìn lại tất cả tư liệu từ vụ án rồi tự hỏi: “Nhưng mà những bộ phận khác đang ở đâu? Ghép tạng cho tất cả ngay tại chỗ là bất khả thi.
Gã thật sự không để lại chút dấu vết nào sao?”
Cố Diệp suy nghĩ một chút rồi đột nhiên nảy ra ý, mỉm cười nói: “Để em tìm giúp cho.”
Cố Diệp mỉm cười, đưa tay lên ấn vào giữa hai lông mày của Mục Cảnh Phỉ.
Mục Cảnh Phỉ đột nhiên thấy hai mắt mình đau xót, liền chớp mắt một cái.
Khi mở mắt ra thì thấy cảnh vật đã không còn trông như bình thường.
Xung quanh cô là những luồng khí đủ sắc màu pha trộn lộn xộn vào nhau, nhìn một tí đã thấy chóng mặt.
Còn Cố Diệp trước mắt cô thì tỏa ra một vầng hào quang màu vàng kim ấm nhưng lại sáng chói, giống như một mặt trời thu nhỏ vậy.
Mục Cảnh Phỉ chật vật một hồi mới quen được thứ ánh sáng này.
Vừa tính hỏi Cố Diệp chuyện gì đang xảy ra thì cô thấy dưới chân cậu là một con chó đen lớn đang ngồi.
Kỳ lạ thay, con chó này có ba cái đầu giống hệt nhau và cả ba đều đang ngửa lên, dùng những con mắt đen bóng nhìn vào cô.
Mục Cảnh Phỉ hoảng hồn, phải hít một hơi thật sâu, lùi lại vài bước rồi mới sợ hãi hỏi: “Nó là cái gì?”
Cố Diệp cười tủm tỉm, giới thiệu cho Mục Cảnh Phỉ: “Là thần thú do chính tay em nuôi dưỡng, kẻ gác cổng địa ngục, chó ngao ba đầu chứ gì nữa!”
Mục Cảnh Phỉ tuy vẫn còn kinh hãi, phải đưa tay che miệng, nhưng vẫn thốt lên: “Đúng thật lợi hại mà!”
Giải Thừa sau khi xong việc thì quay lại phòng.
Vừa mở cửa ra, anh đã thấy Cố Diệp nói xàm nhưng vẫn tỏ ra nguy hiểm: “Em lại dọa người ta rồi!”
Cố Diệp quay đầu qua, trợn mắt nhìn: “Em nói nó chính là chó ngao ba đầu – tấm hậu thuẫn cực kỳ lợi hại của cánh cổng địa ngục – Cẩu Nha đó, anh muốn sao?”
Giải Thừa chịu thua: “Được rồi, em nói có lý, tùy em thôi.
À mà về ngủ sớm đi, mai còn có tiết.
Tối nay anh phụ bọn họ cho.”
“Ngày mai em xin nghỉ.
Dù sao mấy cái thầy dạy em cũng biết rồi.” Cố Diệp vuốt cằm: “Mà em có ý này.”
Tới lúc này Mục Cảnh Phỉ mới có phản ứng, thì ra tất cả là trò đùa của Cố Diệp.
Cô cười nhếch mép rồi tiến tới xách tai Cố Diệp: “Thằng ranh con này, đùa giỡn mà ra vẻ như đúng rồi vậy, đến cả chị đây cũng dám trêu.
Cơ mà giống thật quá ha, mấy cái đầu này là được may vào chứ gì! Em tưởng chị ngốc lắm hả?”
Cố Diệp xoa xoa cái tai, trong lòng ấm ức.
Thế là lại có thêm một người dám nhéo tai cậu.
Giải Thừa hả hê: “Đáng đời!”
“Rồi, nói đi! Có ý gì? Nói mau rồi về ngủ sớm đi, mai còn đi học.”
“Cái này chỉ có em mới làm được thôi.” Cố Diệp búng tay một cái, ngoài cừa sổ liền hiện ra một bóng đen.
Đó là một búp bê đang mặc Hán phục, lơ lững giữa không trung.
Trên gương mặt xinh đẹp của nó là một nụ cười yếu ớt và một đôi mắt màu tím tựa như những viên bi thủy tinh.
Đôi mắt ấy tràn đầy cảm xúc, không khác gì con người cả.
Đôi môi màu đỏ tươi hơi mở ra, nó thích thú nhìn những người phía bên kia khung cửa sổ, rồi gõ lên cánh cửa.
Tim Mục Cảnh Phỉ lại đập thình thịch: “Kia là… người đội lốt búp bê?”
Cố Diệp mở cửa sổ ra, đưa Linh Linh vào.
Linh Linh nhẹ nhàng cúi đầu chào Mục Cảnh Phi rồi dùng cái miệng xinh xắn của mình, ngọt ngào nói: “Chào cô đẹp gái ạ!”
Mục Cảnh Phỉ nuốt nước miếng: “Chào… con.”
Linh Linh quay sang Giải Thừa, cười nói: “Chào chú đẹp trai ạ!”
Giải Thừa mắc cười: “Nhìn cái miệng nhỏ xíu của con kìa! Nói chuyện không khác gì cha con cả, dẻo miệng thấy ớn!”
Linh Linh nhìn qua Cố Diệp, trong lòng thấy khó tin, tự ngẫm: “Cha mình có thể nói chuyện ngọt xớt vậy sao? Rõ ràng là có chọc cách mấy ổng cũng không cười mà!”
“Anh ta khen con cho có lệ thôi.” Cố Diệp lấy cái túi nhỏ trên lưng Linh Linh mở ra.
Bên trong là rất nhiều phù chú với đủ loại hình thù, còn có cả người giấy, tất cả đều là những thứ Cố Diệp sử dụng hằng ngày.
Cậu lấy ra một người giấy rồi rót chút quỷ khí vào.
Một lúc sau, trước mặt cậu đã là một hình nhân nhỏ với khuôn mặt không cảm xúc.
Giải Thừa kinh ngạc: “Vãi! Quỷ bộc! Có thể làm nó từ bức họa bước ra ngoài đời thật khó lắm đó.
Anh nghe bảo nhà em làm cái này là giỏi nhất phải không? Cho anh vài cái đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
