Phản ứng đầu tiên của con quỷ khi bị Cố Diệp lôi ra khỏi điện thoại không phải là sợ hãi mà là không dám tin nhìn vào tay mình, sau đó hắn hào hứng la lên: “Tôi ra ngoài rồi!”
Hắn định nhảy bật lên nhưng không ngờ bị ăn một cú cốc, từ trên đỉnh đầu truyền đến một âm thanh đầy sát khí: “Ngồi đàng hoàng cho tôi!”
Con quỷ giật nảy mình, lúc này hắn mới kịp phản ứng rằng mình bị người từ trên mạng túm ra, không những thế còn bị đối phương đánh.
Hắn khẽ ngẩng đầu lên quay về phía Cố Diệp, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên khi được nhìn thấy một gương mặt tuấn tú trẻ tuổi, ngũ quan tinh xảo như những minh tinh trên biển quảng cáo.
“Cậu là ai? Sao lại đánh tôi?”
“Đánh anh?” Cố Diệp tức giận: “Đánh anh còn nhẹ chán! Anh là cô hồn dã quỷ ở đâu chui ra vậy, tự dưng nửa đêm hù dọa tôi, thèm đòn quá nhỉ!”
Lúc này trò chơi của Triệu Bằng Vũ đã kết thúc.
Con quỷ bị hù dọa, toàn thân khẽ run rẩy: “Đừng đánh mà! Tôi không phải là người xấu… quỷ xấu đâu.
Tôi chỉ đi ngang qua, đi ngang qua mà thôi!”
Lúc bấy giờ Hạ Tường cũng bị đánh thức, cậu bèn ngồi dậy nhìn thử con quỷ không lớn tuổi hơn bọn họ là bao: “Chính là anh, con ma nửa đêm đi hù dọa người ta, lại còn thích đến ký túc xá nữ sinh, ủa chi vậy? Anh mà không giải thích đàng hoàng…”
Triệu Bằng Vũ nhướng mày: “Đấm anh ta!”
Cố Diệp lại đá đối phương, dùng hành động thực tế nói cho đối phương biết rằng: Không nói chuyện đàng hoàng là tôi đánh anh ngay bây giờ!
“Đừng đánh tôi mà! Tôi nói! Tôi tên là Lý Minh, sống ở một căn nhà cho thuê gần đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
