Hoàng Vĩnh ở trong lòng hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà Mạnh đại sư một lần, nói giống như thể ngoại cao nhân nhưng thực ra là xem tiền làm việc, một nén nhang giá bán một ngàn tệ, muốn cầu ông ta giúp đỡ trước phải dâng hương, ít nhất ba cây, càng nhiều càng tốt, đương nhiên làm việc cũng cần những món khác, giá tiền cũng phải tính vào, thiếu tiền đại sư sẽ không giúp.
Hai ngón tay của ông, ám chỉ gõ lại gõ, ý tứ là: Gấp đôi lên.
Hoàng Vĩnh hô hấp cứng lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mười sáu vạn.”
“Tổ sư gia thấy làm được rồi.” Mạnh đại sư lúc này mới chậm rãi đứng lên,mỉm cười lấy hai lá bùa được vẽ rất đẹp, đặt trong một cái túi vải: “Trước tiên, anh mang theo túi vải này bên người để xua đuổi oán khí, sau đó, ngủ một giấc ngon lành, buổi tối chờ ta đóng cửa tiệm, ta sẽ đi theo anh, ta xem con quỷ kia còn dám tới hay không.”
“Cảm ơn Mạnh đại sư.” Hoàng Vĩnh hai tay nhận lấy, trong lòng vô số lần mắng người tham tiền lại thích làm ra vẻ này, ngoài mặt vẫn phải cúi đầu cảm tạ mấy lần.
Tóm lại có đại sư bảo toàn tính mạng, tinh thần hắn lập tức thả lỏng, thân thể trở nên vô cùng mệt mỏi, thật đúng là muốn ngủ một giấc.
Cửa tiệm nhỏ của Mạnh đại sư có hai căn phòng và một sảnh lớn, một gian phòng ngủ ở chính giữa, một gian có cửa nhỏ để bán đồ vật.
Phòng khách đầy bùa, kiếm gỗ đào cùng các đồ vật khác rối loạn lung tung, trong nhà bừa bộn lộn xộn, vậy nên nơi hắn ngủ là một cái giường nhỏ cũ kĩ ngoài ban công, xung quanh cũng đầy những đồ vật lặt vặt, lúc này Hoàng Vĩnh cũng không chê, nằm xuống liền ngủ.
Vốn tưởng rằng cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc yên ổn, không ngờ rằng, hắn vừa nhắm mắt lại nhìn thấy khuôn mặt thất khiếu đổ máu của Lý Sơn.
Đối phương cũng không nói cái gì, chỉ mỉm cười nhìn hắn, ánh mắt vô cùng quỷ dị, Hoàng Vĩnh ở trong mộng bị dọa tỉnh, lập tức ngồi dậy, đổ mồ hôi lạnh đầy đầu.
Nhìn cái túi vải chứa tấm phù chú kia, Hoàng Vĩnh không biết phải làm gì, phù chú này có tác dụng không? Tại sao vẫn mơ thấy ác mộng? Sao đối phương vẫn tìm tới đây?
Mạnh đại sư tương đối kiêu ngạo, có khả năng sẽ cho rằng hắn không tin ông, rất có thể sẽ phát giận.
Hoàng Vĩnh cũng không dám đi hỏi, đem phù chú nắm thật chặt trong tay, lại nằm thêm một lát nhưng như thế nào cũng không ngủ tiếp được.
Điều hòa được treo ở trên tường thổi ra khí lạnh làm cho hắn không khỏi liên tưởng đến hình ảnh Lý Sơn bò ra từ cửa gió của máy điều hòa.
Càng nghĩ càng thấy lạnh gáy, càng nghĩ lại càng sợ hãi, tâm tình vừa mới thả lỏng lại trở nên nặng nề, khẩn trương vô cùng.
Cứ tiếp tục như vậy, hắn cảm thấy bản thân sẽ suy kiệt sức lực.
Cứ như vậy cho đến khi chạng vạng, Hoàng Vĩnh đói bụng.
Ban ngày cũng không ăn cơm trưa, tới buổi tối không thể chịu được nữa, hắn liền gọi điện cho khách sạn, yêu cầu họ giao đến tám món ăn và hai bình rượu ngon, sau khi Mạnh đại sư ăn uống no đủ, lúc này mới chậm rì rì cùng Hoàng Vĩnh đi về nhà hắn.
Vừa vào cửa, Mạnh đại sư liền lạnh mặt: “Oán khí thật nặng, hồn ma này không dễ đối phó.”
Hoàng Vĩnh nhớ đến hình ảnh tối hôm qua, sợ tới mức chân mềm đi.
Mạnh đại sư bình tĩnh nói: “Đừng sợ, qua một kiếp này, anh sẽ thăng chức tăng lương, đại phú đại quý.”
Hoàng Vĩnh trong lòng vui mừng khẩn trương nói: “Cảm tạ Mạnh đại sư cứu mạng tôi! Dựa hết vào ngài!”
Mạnh đại sư hơi hơi mỉm cười, thay đạo bào, mang mũ lên, vẻ mặt chính khí lấy ra một thanh kiếm gỗ đào, niệm một câu chú ngữ, mang lên tế đàn, ngồi trên mặt đất bắt đầu đả tọa: “Yên tâm, chỉ cần hắn dám đến, ta nhất định sẽ đánh cho hắn hồn phi phách tán.”
Hoàng Vĩnh nhìn trang phục ông mặc, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thoạt nhìn rất đáng tin cậy, hắn được cứu rồi.
Buổi tối, Lý Sơn cùng tiểu quỷ tới như thường lệ, nhà Hoàng Vĩnh rõ ràng có người nhưng lại tắt đèn, trong phòng khách chợt lóe chợt lóe, hình như là ánh sáng từ chậu than, hai người mẫm cảm thấy không khí không đúng lắm, vậy nên không đi vào.
Tiểu quỷ khịt khịt mũi ngửi: “Tôi ngửi được mùi hương, là loại hương thấp kém, chất lượng so với hương Cố đại sư dùng kém xa vạn dặm, ngửi qua là thấy.”
Lý Sơn trầm mặt: “Đại sư kia thật sự đã giúp hắn.
Có tiền dễ làm việc thật.”
Tiểu quỷ móc từ trong túi ra một một xấp tiền âm phủ, cười rồi đưa chgo Lý Sơn: “Đại thúc, tiền của tôi cho anh tiêu.”
Lý Sơn sửng sốt, ngay sau đó cười cười: “Ngươi cho ta, vậy ngươi tiêu cái gì?”
Tiểu quỷ sờ sờ đầu, cười hắc hắc: “Tôi không cần, chỉ cần có chỗ ở, có cơm ăn, có áo mặc là ổn rồi, tôi không cần tiền.”
Lý Sơn sắc mặt nhu hòa, đem tiền nhét lại vào trong túi tiểu quỷ: “Ngươi giữ lại tiền mà mua kẹo, đại thúc không cần.”
Trong khi hai con ma đang nói chuyện, Mạnh đại sư đang đả tọa cảnh giác mở to mắt: “Oán khí thật nặng! Có hai con quỷ?”
Hoàng Vĩnh sợ tới mức rúc xuống gầm bàn, ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Mạnh đại sư, Mạnh đại sư cầm lấy kiếm gỗ đào, khóe miệng khẽ nhếch, trấn an nói: “Yên tâm, có ta ở đây, bất kì con quỷ nào cũng không thể gây hại đến ngươi.”
Ông đứng lên, vài bước đã đi tới cửa sổ, dán một lá bùa lên thân kiếm, trầm mặt lạnh giọng nói: “Ác quỷ từ đâu tới, dám làm hại mạng người, hôm nay xem đạo gia siêu độ các ngươi!”
Một đạo ánh sáng trắng lướt qua, tiểu quỷ lôi kéo Lý Sơn tránh thoát khỏi đòn hiểm, cất bước chạy nhanh: “Ngoan ngoãn đi! Người đánh quỷ đó! Chạy mau!”
Tiểu quỷ không có ý tứ phản kháng, chạy thật mau.
Lý Sơn cũng không có hiểu biết gì về trường hợp này, chỉ có thể chạy theo tiểu quỷ.
Lúc này hai lá bùa từ cửa sổ bay ra, tìm theo quỷ khí phát ra từ hai “người” bọn họ mà đuổi theo, cách khá xa, họ không còn cảm nhận được nguy hiểm nữa.
Tên đạo sĩ này đúng là có chút bản lĩnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
