Một cơ giáp nặng hàng tấn, thậm chí hàng chục tấn, có lẽ chỉ cần vài gam Tinh Quang thạch, nhưng chính vài gam đá này lại đóng vai trò quan trọng trong việc kết nối tinh thần lực giữa phi công và cơ giáp.
Thậm chí còn có một truyền thuyết rằng, nhân loại ban đầu sống trên Cổ Lam tinh chính là vì tình cờ có được một khối Tinh Quang thạch khổng lồ, tiến hóa ra tinh thần lực, mới khiến cho khoa học công nghệ phát triển với tốc độ cao, từ đó có khả năng khám phá vũ trụ, bước vào thời đại vũ trụ.
Cũng có người nói, tinh thần lực của tinh thú cũng bắt nguồn từ Tinh Quang thạch. Chỉ cần tìm được nguồn gốc của Tinh Quang thạch thì có thể giải quyết triệt để vấn đề tinh thú, loài người cũng sẽ một lần nữa tiến hóa mạnh mẽ, trở thành chủ nhân thực sự của vũ trụ.
Tống Xuân Thời quan sát khối đá được thổi phồng một cách thần thánh này, màu sắc trong suốt, viền không đều, bên trong có những sợi tơ kim sắc, nhìn thế nào cũng giống như một khối thủy tinh vỡ.
Cô đầy vẻ nghi ngờ: “Thực sự đáng tiền thế sao? Không nhầm chứ?”
Khuôn mặt đẹp trai của Carol gần như vặn vẹo, là huấn luyện viên của Học viện quân sự Đế Quốc, hắn có thể nhận nhầm cửa nhà mình nhưng tuyệt đối không thể nhận nhầm loại vật tư chiến lược quan trọng này!
Hắn hít sâu một hơi, nói: “Không thể nhầm được, những sợi tơ kim sắc li ti bên trong chính là đặc điểm của Tinh Quang thạch, nếu em đã xem kỹ thì hẳn em cũng sẽ nhận ra, những sợi tơ này có thể chuyển động.”
Tống Xuân Thời lộ vẻ bừng tỉnh, lúc nhặt được khối đá này, chính vì những đường vân bên trong giống như cát chảy, cô thấy khá thú vị nên mới mang về, lúc đó cô còn tưởng rằng đây là một loại đồ thủ công độc đáo của tinh tế, ngay cả đồ thủy tinh cũng được làm đẹp đến như vậy.
“Tôi nhớ mình còn có một khối nhỏ hơn.” Cô nhớ lại rồi bắt tay vào lục tung đống đá.
Nhìn vào hành động vô tư của cô, tim Carol như muốn nhảy ra ngoài, rõ ràng biết Tinh Quang thạch không dễ vỡ như vậy nhưng hắn vẫn vội vàng nói: “Tôi giúp em tìm.”
Hắn căng thẳng như thế, Tống Xuân Thời không tiện từ chối liền nhường chỗ.
Nếu không có Carol, cô căn bản không biết giá trị của những viên đá này, vì vậy tặng một viên cũng không thấy đau lòng.
Viên Tinh Quang thạch này không lớn lắm, nằm gọn trong lòng bàn tay cô gái, trông còn hấp dẫn hơn cả món quà được gói đẹp mắt.
Nhưng Carol lại vì hành động của cô mà đầy vẻ khổ não, tùy tiện tặng người khác như vậy, lẽ nào không sợ hắn là kẻ xấu sao?
Nhìn vào đôi mắt trong veo của cô gái, hắn thở dài, cảm thấy mình đột nhiên trở thành ông bố già, vì con mình quá ngây thơ, cả ngày lo lắng sau này con sẽ bị người ta lừa gạt.
Carol đau lòng khuyên nhủ: “Cất đi, tuy em chưa nhập học nhưng em đã được tính là học sinh của tôi, nhận quà có giá trị quá cao sẽ bị định nghĩa là nhận hối lộ. Nếu thực sự muốn cảm ơn tôi, có thể giao dịch Tinh Quang thạch cho học viện quân sự, em yên tâm, giá cả tuyệt đối sẽ không thấp hơn giá thị trường.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
