Ngoài xương, còn có một đống da thú và vảy, không ăn được, giữ lại để tự làm áo giáp, vừa chắc vừa bền, đáng để sở hữu.
Thịt rất nhiều, hơn mấy trăm cân, loại thịt này ăn không ngon nhưng no lâu, năng lượng dồi dào, có thể làm thành thịt khô cất đi, lúc đào mỏ, luyện võ, làm việc nặng thì ăn.
Đám thú dữ sống trên lãnh địa này, đồng thời cũng là con mồi dự trữ của cô, giống như gà vịt nuôi trong nhà, bình thường thả rông, thỉnh thoảng cho ăn chút nội tạng không ăn được, nuôi béo rồi bắt về giết thịt.
Cô cảm thấy mình khá hiểu về cách tái chế, phát triển bền vững.
Lúc trở về hang đá đã là đêm khuya, vừa đẩy tấm đá chặn cửa ra thì thấy con robot nhỏ đầu tròn tròn phát sáng lăn tới, kêu lọc cọc dưới chân cô.
“Đầu trọc nhỏ tránh ra nào, đừng cản đường.” Tống Xuân Thời kéo một túi lớn chiến lợi phẩm vào hang.
Chú robot nhỏ vẫn quanh quẩn dưới chân cô, nhiều lần suýt bị cô giẫm phải, không còn cách nào khác, cô đành phải dùng tay gạt nó ra.
[Thứ này ngốc nghếch quá, chẳng có tác dụng gì, nếu ký chủ muốn đèn chiếu sáng, có thể mua dạ minh châu.] Hệ thống đột nhiên lên tiếng, giọng máy móc mang theo chút chua xót.
“Giỡn mặt hả, cậu xem dạ minh châu giá bao nhiêu rồi nói chuyện tiếp.”
Cửa hàng hệ thống có bán dạ minh châu, hơn nữa lại nằm trong mục vũ khí, đến giờ Tống Xuân Thời vẫn chưa hiểu nổi thứ này là vũ khí thì dùng như thế nào, cầm lên đập người khác ư? Như vậy thì chi phí quá cao, đập một lần là mất 8 điểm năng lượng, với người nghèo như cô thì không đủ khả năng.
Hệ thống luôn xúi cô vứt robot nhỏ đi, đổi dạ minh châu để chiếu sáng, cô thấy như vậy chẳng có tí giá trị nào.
Chú robot nhỏ là cô dùng một miếng thịt khô đổi với hai đứa trẻ, nghe nói là sản phẩm công nghệ đào được từ đống rác, tất nhiên là bây giờ nó chẳng có chức năng gì, thậm chí còn không biết nói, chỉ có thể làm một cái bóng đèn di động.
Mỗi lần nhìn thấy nó chạy qua chạy lại trong hang đá của mình, Tống Xuân Thời lại cảm thấy ngắt quãng, đồng thời cũng nhận ra rõ ràng, mặc dù cô sống như người nguyên thủy nhưng đây đúng là thời đại vũ trụ, có robot, có tàu vũ trụ.
Nằm trên giường, cô mơ màng nghĩ, sau này về nhà có thể mang theo vật nhỏ này để ông nội giải trí, cũng coi như là một kỷ vật trong chuyến xuyên không của cô.
Ngày hôm sau thức dậy, Tống Xuân Thời không vội vàng ra khỏi giường, hôm nay không cần đào mỏ, cô suy nghĩ xem nên làm gì.
Phải tiếp tục xử lý số thú săn được kéo về tối qua, phơi khô thì phơi khô, thuộc da thì thuộc da, ngày kia hoặc ngày kia nữa đến ốc đảo lớn đổi vật tư chống chọi mùa đông về, sau đó trước khi mùa đông đến thì đào thêm một chỗ quặng năng lượng, đợi đến khi mùa đông lạnh nhất, có thể chui vào hang chuyên tâm luyện công.
Kế hoạch đã ổn, cô nhảy từ trên giường đá xuống: “Dậy làm việc nào!”
Kết quả vừa bước ra khỏi hang đá, Tống Xuân Thời phát hiện lãnh địa lại có khách không mời mà đến.
Từ trên sườn dốc thấp nơi có cửa hang nhìn xuống, có thể thấy bên hồ nước có mấy bóng người.
Cô hơi cau mày: “Hình như là mấy người hôm qua?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

