Ngày 30 tháng 8 năm 2035.
Giản Thư Thư đang ngồi giữa đống quái vật với vẻ mặt buồn bực, mây đen phủ kín trên đầu.
Người tí hon Mosaic ngồi trên đống gỗ, chống cằm bĩu môi không nói lời nào.
Xung quanh chen chúc đủ loại quái vật.
Có con có đầu, có con không đầu, có con có lông, có con trụi lủi.
Lũ quái vật nhao nhao nói chuyện.
"Úi chà! Khá lắm, tối nay ăn cái giề đây? Ăn cái giề đây?"
"Ăn nộm ngón tay..."
"Ngón tay á? Cái thứ đó làm gì có thịt!"
"Đứa nào chen tao đấy? Đừng có chen nữa, đừng chen!"
"Người chơi càng ngày càng đông, thực lực đứa sau mạnh hơn đứa trước, sao NPC lại càng ngày càng ít thế này? Nhìn xem đám này là cái giống gì đây."
Một gã đàn ông cơ bắp khổng lồ mang hình dáng Đầu Trâu Mặt Ngựa đứng dậy, chỉ vào đám quái vật xung quanh phẫn nộ nói: "Nhìn xem, nhìn xem, toàn là cái thứ giề đâu không, xấu thì xấu, phèn thì phèn, chỗ này còn có một cục Mosaic, đến cả bán thành phẩm cũng lôi ra cho bằng được! Hệ thống rốt cuộc làm ăn kiểu gì thế hả? Hả? Thiết kế đồ họa không xong thì ít nhất cũng phải nâng cao thực lực cho tụi mình chứ!"
Phụt.
Một mũi tên xuyên thẳng vào tim.
Giản Thư Thư vô tội trúng đạn, cô cũng rất muốn "cà khịa" tại sao mình lại xuyên không, mà còn là cái thế giới game mạt thế kỳ lạ này nữa.
Xuyên thì xuyên rồi.
Nhưng mẹ kiếp lại không phải là người!!!
Thế mà lại thành một cục Mosaic!
Nội tâm cô phải đen tối cỡ nào mới khiến ông trời không cho cô làm người nữa chứ.
Giản Thư Thư tự kiểm điểm một hồi.
Nghĩ cô đường đường là một mỹ thiếu nữ, tam quan đúng đắn, tâm địa lương thiện, học hành giỏi giang, cờ bạc ma túy không dính một chút nào, chẳng qua là nội tâm hơi "đen tối" một tẹo thôi mà.
Dựa vào đâu mà không cho cô làm người?
Giản Thư Thư rất muốn chống nạnh chửi ông trời nhưng Mosaic không có chức năng phát âm, nhớ tới cái tay ngắn cũn cỡn buồn cười của mình lại càng muốn khóc hu hu.
Chống nạnh cái gì, cô tự bóp chết mình cho rồi.
Cô mặt vô cảm vặt một chiếc lá to bên cạnh, thành công chắn được một màn mưa nước bọt, đại ca Đầu Trâu Mặt Ngựa người ngợm chẳng ra sao mà nói lắm thế không biết.
Phiền chết người.
Khoan đã.
Hình như bây giờ cô cũng đâu phải là người?
Thôn Tân Thủ NPC của trò chơi là một đại sảnh trong hang động, xung quanh thông với rất nhiều lối đi nhỏ, đám quái vật ngồi vây quanh đống lửa trại ở giữa đại sảnh.
Giản Thư Thư mới xuyên không chưa lâu, rất nhiều chuyện vẫn chưa hiểu rõ, đúng lúc vị đại ca lực lưỡng ở trần mang hình dáng Đầu Trâu Mặt Ngựa này đang giải đáp thắc mắc cho người mới.
"... Chuyện dài nói ngắn, tóm lại là tụi mình tới được đây thì không còn là người nữa rồi, bất kể kiếp trước tụi bay là ông chủ lớn, thằng ăn mày, thiên kim tiểu thư hay công tử bột, đã vào game thì chính là NPC!"
Gã đàn ông lực lưỡng Đầu Trâu Mặt Ngựa phất tay một cái, trông khá ra dáng lãnh đạo.
"NPC như tên gọi, chính là phục vụ người chơi, tụi mình chỉ cần làm tốt công việc của mình là được, công việc chính là hoàn thành nhiệm vụ hệ thống game ban bố, nỗ lực kiếm điểm tích phân, đồng thời đảm bảo bản thân không bị thương quá nặng trong phó bản, nếu không chúng ta cũng sẽ chết..."
Giản Thư Thư nhìn chằm chằm vào cơ ngực người ta, đại ca lực lưỡng tuy có hai cái đầu bốn cái chân nhưng dáng người rất đẹp, cao hai mét hai, làn da màu đồng cổ, cơ bắp cuồn cuộn, cứ như vận động viên thể hình vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
