Đáy mắt Ngọc Thanh lóe lên vẻ khó xử, cười khổ nói: “Kỷ tiểu thư nói đùa rồi, kẻ hèn này mạng như bèo dạt, đâu dám vọng tưởng.”
Tâm trí Kỷ Như Nguyệt sớm đã bay đi nơi khác, hoàn toàn không nghe thấy lời tự oán tự ái của giai nhân.
Trong các danh gia vọng tộc ở Thượng Kinh, mang họ Tạ chỉ có duy nhất Trấn Quốc Công phủ.
Chẳng lẽ là...
Ngọc Thanh thấy nàng trầm mặc không nói, cũng chẳng biết đang nghĩ ngợi điều gì, liền nghiêng đầu, ghé sát lại gần hơn một chút: “Kỷ tiểu thư đây là lần đầu tiên đến thanh lâu sao?”
Kỷ Như Nguyệt chỉ cảm thấy bên tai trái có luồng gió ấm phả qua, giật mình theo bản năng nhích người ngả về phía bên phải.
Trong mắt Ngọc Thanh xẹt qua tia kinh ngạc, nhanh chóng vươn tay đỡ lấy người.
Đúng lúc này, cánh cửa bị người ta hung hăng đạp tung ra đánh “rầm” một tiếng.
“Cái mụ già này, hôm nay ta chẳng qua chỉ đi gặp cố nhân, đến muộn một chút, ngươi lại dám để Ngọc Thanh hầu hạ kẻ khác, cẩn thận ta chém đầu ngươi!”
Đứng trước cửa phòng là một nữ tử áo đỏ, tay trái cầm roi, gương mặt ửng hồng, hiển nhiên là đang tức giận tột độ, đến cả khóe mắt cũng đỏ bừng.
Khi ả nhìn thấy Ngọc Thanh đang ôm ấp một nữ tử dung mạo xinh đẹp trước mắt, rõ ràng đã ngẩn người ra một thoáng.
Ngay sau đó là một tiếng quát lớn: “Ngươi dám!”
Không chút do dự ra tay, roi dài vung lên, lao thẳng về phía mặt Kỷ Như Nguyệt.
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng ấy, Ngọc Thanh vội vàng dùng sức, kéo Kỷ Như Nguyệt vào trong ngực, thân hình xoay chuyển, cứ thế hứng trọn một roi này.
“Ưm”
Một tiếng rên rỉ kìm nén vang lên bên tai, ánh mắt Kỷ Như Nguyệt khẽ run rẩy.
“Tập Thu!”
Tập Thu đã sớm ra tay, hung hăng tung một cước đá thẳng vào cổ tay nữ tử áo đỏ, nhân lúc ả không phòng bị, đá văng cây roi.
“A!” Nữ tử áo đỏ đau đớn kêu lên.
Tú bà nhìn đến ngây ngốc, phản ứng lại liền vô cùng sốt ruột: “Đừng đánh nữa, đều là hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả! Xin đừng động thủ nữa!”
Kỷ Như Nguyệt nhíu mày liễu: “Đừng sợ, ta sai người đi mời đại phu cho ngươi.”
Trong lòng Ngọc Thanh chấn động, đáy mắt xẹt qua tia khó tin.
Nàng không trách sự tính toán của mình sao?
Kỷ Như Nguyệt đã đứng dậy, đi thẳng về phía nữ tử áo đỏ.
Hay nói đúng hơn là... đi về phía Tĩnh An quận chúa.
Tĩnh An quận chúa chịu một cước này của Tập Thu, men say đã tiêu tán hơn phân nửa, cơn giận nơi đáy mắt tựa như muốn xé xác Kỷ Như Nguyệt ra thành trăm mảnh.
“Ngươi...”
Còn chưa đợi ả mở miệng, Kỷ Như Nguyệt đã cười lạnh một tiếng, trực tiếp ngắt lời: “Thật sự là nực cười, lần đầu gặp vị cô nương này, ta còn tưởng là bậc nữ trung hào kiệt nào, không ngờ tới, ta còn chưa kịp hoàn hồn, đã phải ăn một roi này của cô nương, cô nương đây là có ý gì?”
“Ngươi chạm vào người của ta, đáng chết!”
Kỷ Như Nguyệt chỉ tay về phía Ngọc Thanh công tử: “Ngươi đang nói hắn sao? Chỉ là một tên nam kỹ mọn, lại khiến cô nương tức giận đến mức này?”
Kỷ Như Nguyệt bước tới một bước: “Kỷ Như Nguyệt ta vậy mà cũng có ngày nhìn lầm, vài ngày trước vừa được diện kiến uy nghi của Trường Lạc công chúa, nữ nhi nhà thiên tử quả không hổ là nữ nhi nhà thiên tử, khí độ ấy là điều bình sinh ta mới thấy lần đầu. Có điều...”
“Hôm nay gặp được cô nương, ngược lại còn hơn vài phần, hóa ra là do ta mắt kém.”
Tĩnh An quận chúa rõ ràng ngẩn người!
Ả và Trường Lạc tuổi tác xấp xỉ, lại là một trong số ít nữ tử trong hoàng thất, từ nhỏ đã bị người ta đem ra so sánh, còn chưa từng có ai nói ả sánh bằng Trường Lạc.
Tĩnh An quận chúa theo bản năng phất vạt áo, giấu bàn tay bị thương ra sau lưng, cái khí thế của kẻ bề trên kia, quả thực rất dọa người: “Chớ có nói bậy, nhà thiên tử há lại để một dân nữ nhỏ bé như ngươi có thể bàn luận sao?”
Kỷ Như Nguyệt đưa tay day day thái dương: “Phải, tiểu nữ tử lỡ lời, quả thực là có chút say rồi.”
Kỷ Như Nguyệt lại thở dài một tiếng: “Bộ dáng này của cô nương, vốn dĩ là điều ta tán thưởng nhất, đáng tiếc...”
Nói rồi vẫy tay với Bạch Mai và Tập Thu: “Đi thôi, Tần quán này cũng chỉ đến thế mà thôi, công tử tầm thường, khách nhân càng tầm thường hơn, thật sự là vô vị!”
Tĩnh An quận chúa: “......”
“Đúng rồi, tên nam kỹ này, cô nương muốn thì nhường cho cô nương vậy, dù sao ta cũng chướng mắt, chỉ là hạng dong chi tục phấn mà thôi!”
Sự ghét bỏ nơi đáy mắt Kỷ Như Nguyệt không hề che giấu, chỉ liếc nhìn Ngọc Thanh một cái.
Đồng tử Ngọc Thanh hơi co rụt lại, trong lòng dâng lên nỗi chua xót.
“Chủ tử!”
Một đám tùy tùng của Tĩnh An quận chúa vội vã chạy tới, thấy sắc mặt quận chúa nhà mình không đúng, lập tức có người rút trường kiếm, định động thủ.
Tĩnh An quận chúa nhìn Kỷ Như Nguyệt, lại nhìn Ngọc Thanh, đưa tay ngăn cản nói: “Cút sang một bên, ta và nàng ta chẳng qua chỉ là chút hiểu lầm mà thôi.”
Khóe mày Kỷ Như Nguyệt khẽ nhướng, trong lòng tin chắc mình đoán không sai!
Ở phía sau đám tùy tùng của Tĩnh An quận chúa, bóng dáng Thanh Trúc đã nấp vào sau cây cột.
Kỷ Như Nguyệt biết sự tình đã làm xong, nơi này không cần lưu lại nữa.
Mỉm cười gật đầu với Tĩnh An quận chúa: “Cô nương sảng khoái, ngươi và ta cũng coi như không đánh không quen biết. Để tỏ lòng xin lỗi, hôm nay cô nương cứ tùy ý, ta mời.”
Phất phất tay.
Bạch Mai lại rút ra một tấm ngân phiếu mệnh giá lớn, đập vào tay tú bà: “Hầu hạ cho tốt.”
Tú bà phát hiện lòng bàn tay mình toàn là mồ hôi, thân thể cũng có chút run rẩy: “Vâng vâng vâng, Kỷ tiểu thư đi thong thả.”
Cũng không biết có phải lời nói của Kỷ Như Nguyệt đã kích thích Tĩnh An quận chúa hay không, khi ả nhìn lại Ngọc Thanh, chợt cảm thấy tẻ nhạt vô vị.
Vung tay áo lên: “Đi.”
Ả ngược lại còn đi trước Kỷ Như Nguyệt một bước, nghênh ngang rời đi.
Nguy cơ to lớn, cứ như vậy được hóa giải.
Trong lòng Kỷ Như Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tĩnh An quận chúa này vì sao lại đến Tần quán? Thật sự là vì Ngọc Thanh sao?
Chi bằng nói... là vì muốn gặp Trác Nguyên Cửu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)