Ngày hôm sau khi Kỷ Như Nguyệt hồi phủ.
Trần Thư Cẩn đột ngột cầu kiến, mặc kệ Bạch Mai cự tuyệt thế nào, gã vẫn cố chấp chờ trong gió lạnh.
“Hắn vì sao không ở trong Mộ Lan Viện?” Kỷ Như Nguyệt hỏi.
Bạch Mai vẻ mặt nghiêm trọng, “Theo phân phó của tiểu thư, để phủ y trị tay cho hắn, chắc hẳn hắn là từ chỗ phủ y chuyển tới.”
Kỷ Như Nguyệt nhíu mày.
Bạch Mai vội giải thích: “Tiểu thư chớ trách, trong mắt hạ nhân trong phủ, hắn là cô gia, không dám cản hắn...”
“Ừm, ta biết rồi, ngươi đi nói với hắn, bảo hắn an phận một chút, không có việc gì thì hảo hảo dưỡng thương đi.”
Kỷ Như Nguyệt vẫn không muốn gặp gã.
Bạch Mai lĩnh mệnh đi, không lâu sau lại quay lại, “Tiểu thư, hắn nói hắn có việc gấp cần thương nghị với người, chuyện này có liên quan đến Duệ Vương.”
Kỷ Như Nguyệt sững sờ!
Chỉ là một tên thư sinh nghèo, có thể biết được chuyện của Duệ Vương?
“Cho hắn vào.”
Trần Thư Cẩn bước vào Tử Đằng Uyển, chỉ cảm thấy trong viện khắp nơi tinh xảo, một nhành hoa một ngọn cỏ, thậm chí đèn lồng trên hành lang đều có chút không tầm thường.
Gã bị dẫn tới thiên sảnh ngồi xuống, cách Kỷ Như Nguyệt một khoảng, ở giữa còn cách một lớp rèm châu.
Gã ngay cả mặt nàng cũng không thấy được…
“Nói đi.”
Giọng nói Kỷ Như Nguyệt lạnh lùng, thấy gã ngồi xuống sau hồi lâu không nói, thúc giục một tiếng.
Trần Thư Cẩn nắm chặt tay, do dự một lúc lâu mới mở miệng nói: “Tiểu sinh nghe đồn, Kỷ gia muốn trợ giúp tu sửa đê điều Tế Châu Hà, lời này có thể coi là thật?”
Thấy gã lại tự xưng tiểu sinh, Kỷ Như Nguyệt ngược lại nhẫn nại tính tình, “Ừm.”
“Hôm trước, người do Duệ Vương phái tới đã đến, còn đi gặp Kỷ lão gia…”
Kỷ Như Nguyệt không hiểu vì sao gã lại ở trước mặt mình nhắc tới những thứ này, chuyện tu sửa đê điều Tế Châu Hà đã thành định cục, hơn nữa trải qua An Chiêu Đế phê chuẩn, không thể làm giả.
Biết rõ những chuyện này mình đã biết, lại còn muốn nói, hiển nhiên là không có việc gì tìm việc, “Trần Thư Cẩn, ngươi vượt quá giới hạn rồi.”
“Không, không phải, người do Duệ Vương phái tới, ta nhận ra!”
“Ồ?”
Kỷ Như Nguyệt ngồi thẳng người lên một chút, “Nói nghe thử xem.”
Trần Thư Cẩn trầm giọng nói: “Kẻ đến tên gọi Trác Nguyên Cửu, cũng là người Tế Châu Thành, cùng tiểu sinh đồng khoa thi đậu Đồng sinh, cho nên… đối với hắn có chút hiểu biết. Như Nguyệt, người này không phải hạng người lương thiện.”
“Sau đó thì sao?”
“Tiểu sinh cùng hắn không tính là quen thuộc, nhưng hắn lớn tuổi, hai mươi lăm mới thi đậu Đồng sinh, tuổi tác quả thực quá lớn một chút, cho nên... đối với hắn có chút chú ý.”
Kỷ Như Nguyệt chống tay trên nhuyễn tháp, rất có chút không kiên nhẫn.
Trần Thư Cẩn hướng về phía nàng nhìn lại, nhìn không rõ ràng, chỉ là một đạo hư ảnh mông lung mờ ảo.
Nàng không lên tiếng, gã lại cảm thấy trong lòng căng thẳng, tiếp tục nói: “Người này phẩm hạnh tồi tệ, từng vì một nữ tử thanh lâu mà bại tận gia sản, không màng người mẹ góa trong nhà bệnh nặng, kiên quyết mang theo nữ tử kia rời khỏi Tế Châu Thành.”
“Cũng bởi vậy dẫn đến quả mẫu của hắn cô độc một mình chết thảm trong nhà, có thể nói là hạng người bất trung bất hiếu. Tiểu sinh không biết hắn vì sao lại lắc mình một cái biến thành thuộc hạ của Duệ Vương điện hạ. Tiểu sinh chỉ là lo lắng... lo lắng Kỷ gia.”
Kỷ Như Nguyệt khẽ nâng mắt, trong đầu cẩn thận nhớ lại, đối với Trác Nguyên Cửu người này không có chút ấn tượng nào.
Kiếp trước Kỷ gia chưa từng trợ giúp tu sửa đê điều Tế Châu Hà, càng không có người do Duệ Vương phái tới giám công.
Mùa mưa năm An Chiêu thứ mười lăm, đê điều sụp đổ, dẫn đến rất nhiều người ở các thôn trang xung quanh Tế Châu Hà bỏ mạng.
Trước có dịch bệnh, sau có thủy hoạn, Tế Châu Thành là thành trì ngàn năm, lại rơi vào cảnh hoang tàn khắp chốn.
“Ta biết rồi, ngươi có lòng rồi.”
Kỷ Như Nguyệt đã có ý tiễn khách.
Trần Thư Cẩn há to miệng, cuối cùng đề tài xoay chuyển, hỏi: “Nàng, chuyến này ra ngoài, có khỏe không?”
“Vâng, tiểu thư.”
Bạch Mai đúng quy củ tiễn Trần Thư Cẩn ra khỏi viện môn, lúc chia tay, nháy mắt với Bạch Tùng một cái.
Bạch Tùng tâm lĩnh thần hội.
Bạch Tùng chính là tiểu tư mà Kỷ Như Nguyệt trước đó phái đến bên cạnh Trần Thư Cẩn, nói là hầu hạ gã, không bằng nói là giám thị gã.
Trần Thư Cẩn người này còn có tác dụng lớn, trước mắt còn không thể xảy ra chuyện.
Còn về cái tay kia nha... tự nhiên là không cần khỏi rồi!
Trần Thư Cẩn vừa ra khỏi viện môn, sắc mặt liền đột nhiên biến đổi, sự văn nhã điềm tĩnh vừa rồi nháy mắt biến mất, thay vào đó là một loại nghiến răng nghiến lợi ẩn chứa vẻ tức giận.
Bạch Tùng chớp chớp mắt, lập tức quan tâm hỏi: “Cô gia chính là tâm tình không tốt? Tính tình của tiểu thư vốn dĩ… nhất định là lại để cô gia chịu khí rồi phải không? Tiểu thư cũng thật là!”
Trần Thư Cẩn cắn chặt răng hàm sau, trong lời nói tràn đầy sự giận dữ, “Nàng ta luôn luôn như vậy?”
Bạch Tùng trong lòng hơi chột dạ, “Đúng vậy, Kỷ gia giàu có, lão gia lại chỉ có tiểu thư là nữ nhi duy nhất, nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, sủng ái nhất không gì sánh bằng.”
“Cho nên tiểu thư trước nay luôn như vậy. Nô tài cảm thấy đi, tiểu thư nàng không hiểu hảo tâm của cô gia, quả thật là không hiểu phong tình.”
Nghe hắn nói như vậy, vẻ mặt Trần Thư Cẩn dịu đi đôi chút.
Bạch Tùng tiếp tục khuyên nhủ: “Cô gia, ngài cứ chuyên tâm dưỡng thương, sau này một lần đoạt khôi, thi đỗ Trạng nguyên trở về……”
Dưới một phen tâng bốc của Bạch Tùng, thần sắc Trần Thư Cẩn càng thêm bình hòa, khóe miệng còn mang theo ý cười như có như không.
Bạch Tùng cảm thấy bản thân dường như đã nắm bắt được quy luật nào đó, nếu muốn trở thành tâm phúc của Trần Thư Cẩn, muốn thâm nhập vào nội bộ Trần gia, thì phải trái với lương tâm ra sức nói hươu nói vượn.
Hắn nhìn quanh quất xung quanh, không khỏi có chút nơm nớp lo sợ, nếu để người khác nghe được, nhất định sẽ bị người ta chê cười chết mất!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)