Ánh mắt Hồ Liên thoáng hiện vẻ lúng túng, cô ta nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, ngước khuôn mặt đẫm lệ nhìn Tần Lập Quân rồi sà vào lòng anh ta khóc lóc: “Anh Quân... em không sao, nhưng vừa rồi em sợ lắm, em sợ anh vì em mà bị thương...”
Thái dương Tần Thiết Lan nảy lên liên hồi. Cô cũng chẳng buồn nói nhảm nữa, trực tiếp rút điện thoại ra ném lên bàn.
Nội dung video giám sát đang được phát lặp lại, trong màn hình, Hồ Liên khóa cửa, tự tát mình một cái thật mạnh rồi dùng móng tay tự ngắt lên cổ tạo ra những vết đỏ...
Tim anh ta thắt lại, trái lại càng ôm chặt Hồ Liên hơn: “Đừng khóc nữa, chắc chắn là có người ép buộc em đúng không?”
Hồ Liên run rẩy trong lòng anh ta: “Anh Quân... là bọn họ lấy con của em ra để đe dọa, em không muốn đâu, em xin lỗi...”
Tần Lập Quân lạnh lùng nhìn đám người gã Long, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt đắc ý và chế nhạo của Hồ Liên khi nhìn vào video giám sát: “Anh biết mà, em lương thiện như vậy, tuyệt đối không phải loại người đó. Em yên tâm, anh sẽ không bao giờ không tin em.”
Tần Thiết Lan hít một hơi thật sâu.
[Đừng giận, đừng giận, giận đến sinh bệnh thì coi như vô nghĩa.]
Cô đã chứng kiến quá nhiều sự sống chết trên chiến trường, nhưng chưa bao giờ thấy bất lực như lúc này. Chắc hẳn lúc mới sinh thằng nhóc này bị thiếu oxy não, nên giờ lớn lên mới cứ thích lao đầu vào hố lửa như vậy.
“Chát!”
Một cái tát giáng thẳng xuống mặt Tần Lập Quân, lực mạnh đến mức khiến anh ta va vào bàn trà làm nó lật nhào. Ly thủy tinh vỡ tan tành, Hồ Liên kinh hãi né sang một bên.
Giọng Tần Thiết Lan lạnh như băng: “Cái tát này là tôi tát cho anh tỉnh ra. Trước lúc lâm chung mẹ đã dặn anh phải biết nhìn người, chứ không phải để anh bị người ta dắt mũi như một thằng ngu.”
Nếu hôm nay cô không tới, một cánh tay của anh ta đã bị mất vì người đàn bà tâm cơ này rồi!
Tần Lập Quân nằm bò trên đất, máu hòa lẫn nước bọt chảy xuống nền gạch trắng.
Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta lại bướng bỉnh như một thiếu niên đang ở tuổi nổi loạn, anh ta gào lên: “Cô là ai chứ, cô dựa vào cái gì mà quản tôi!”
Lời còn chưa dứt, tiếng còi cảnh sát đã vang lên từ xa đến gần. Sắc mặt gã Long biến đổi hẳn, dù các khớp xương toàn thân đau như bị trật khớp nhưng gã vẫn cố gắng bò dậy, liền bị Tần Thiết Lan dùng chân giẫm mạnh xuống đất.
Ánh mắt cô sắc như dao, quét qua từng kẻ một: “Đứng im. Đêm nay đừng hòng đứa nào chạy thoát.”
Khi ánh đèn xanh đỏ của cảnh sát phản chiếu qua cửa kính, nhấp nháy liên hồi trên tường thì cửa phòng bao lại một lần nữa bị đẩy ra.
Viên cảnh sát dẫn đầu nhìn thấy Tần Thiết Lan thì rõ ràng là sững lại một chút: “Ai trong số các người đã báo cảnh sát?”
Tần Thiết Lan buông gã Long ra, hiên ngang tiến lên phía trước: “Là tôi. Những người này có hành vi cưỡng đoạt tài sản, bằng chứng giám sát đều nằm trong điện thoại của tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)