Tình huống này cô phải làm sao đây? Của ai đây?
Qua hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ, Phương Ẩn Niên thấy được sự hoang mang của Tống Nam Tịch, anh ngại ngùng quay lại: “Xin lỗi, đây là tinh thần thể của tôi.”
Tống Nam Tịch cúi đầu nhìn con báo tuyết trên đùi, đây là một con báo tuyết nhỏ, nghe thấy lời của Phương Ẩn Niên nó sợ bị bắt về nên bắt đầu chui ra sau lưng Tống Nam Tịch, cả người đều thể hiện rằng nó không muốn rời đi.
“Là anh thả nó ra à?” Tống Nam Tịch gãi cằm con báo tuyết, nó liền ngoan ngoãn dụi dụi vào tay Tống Nam Tịch rồi nằm yên trong lòng cô.
“Không...” Phương Ẩn Niên nghĩ đến điều gì đó liền lập tức sửa lời: “Ừm, tôi vốn định để nó ra ngoài hít thở một chút, không ngờ nó lại rất thích cô. Xin lỗi đã làm phiền cô.”
Tống Nam Tịch xoa tai con báo tuyết, cảm giác sờ rất thích: “Không đâu, tôi rất thích, lông của nó rất thoải mái, rất đáng yêu.”
Tai Phương Ẩn Niên ủng hồng, về bản chất thì tinh thần thể là sự mở rộng của tinh thần lực của Lính Gác, sẽ có một phần đồng cảm...
Anh ngượng ngùng sờ tai: “Cô không ghét là tốt rồi.”
“Sao có thể chứ, tôi rất thích những con vật nhỏ lông xù... Ừm, xin lỗi, nói về tinh thần thể của anh như vậy có phải là không tôn trọng anh không? Mong anh đừng để ý, tóm lại là tôi rất thích nó.”
“Họ đều ngủ cả rồi, có phải các anh rất bận không?” Tống Nam Tịch vuốt xuôi theo chiếc đuôi lớn của báo tuyết, tranh thủ nói chuyện với Phương Ẩn Niên.
Phương Ẩn Niên quay lại nhìn, quả thật họ đã tựa vào nhau ngủ rồi: “Đúng vậy, chúng tôi vừa kết thúc một nhiệm vụ vào sáng nay.”
“Không có gì đâu, năng lực càng lớn trách nhiệm càng cao.” Phương Ẩn Niên không muốn cô có gánh nặng, Dẫn Đường vốn không cần phải suy nghĩ nhiều như vậy.
Xe dần chạy chậm lại, Tống Nam Tịch nhìn thấy một tòa tháp màu trắng ở phía xa qua ô cửa, đó chính là Bạch Tháp, thiên đường của Dẫn Đường.
“Hình như sắp đến nơi rồi.” Tống Nam Tịch tăng tần suất vuốt ve con báo tuyết trong lòng, tới nơi rồi sẽ không được vuốt ve nữa nên phải tranh thủ vuốt cho bõ!
“Đúng vậy, chắc còn khoảng năm phút nữa.” Yết hầu của Phương Ẩn Niên khẽ chuyển động, anh nuốt nước bọt cố gắng kìm nén cảm giác của mình, như thế này không ổn chút nào.
Anh đoán độ tương thích tinh thần lực của Dẫn Đường này với anh sẽ không quá thấp, ít nhất là khi các Dẫn Đường khác chạm vào tinh thần thể của anh, anh không có cảm giác này.
Xe chạy vào chỗ đậu rồi dừng lại, Tống Nam Tịch bế con báo tuyết đặt lên đùi Phương Ẩn Niên: “Anh thu nó về đi.”
Phương Ẩn Niên thấy được sự tiếc nuối của cô, không nhịn được hỏi: “Rất thích nó?”
“Tất nhiên, sờ rất sướng tay mà lại không rụng lông, nhóc con này đã lắm.” Hơn nữa tinh thần thể này chỉ cần vuốt ve, không cần cho ăn hay dọn phân, dễ kiểm soát cảm xúc, đối với cô mà nói đây quả là một con thú cưng vô cùng hoàn hảo!
“Lần sau đi, lần sau gặp tôi sẽ cho cô sờ tiếp, được không?”
“Vậy thì quá tốt rồi! Cảm ơn anh!” Tống Nam Tịch vui vẻ ra mặt, cuối cùng không nhịn được vỗ vỗ đầu con báo tuyết: “Bye bye, lần sau lại gặp nhá.”
“... Ừm.” Giọng Phương Ẩn Niên có chút nghèn nghẹn, anh thu con báo tuyết về lĩnh vực tinh thần của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



