Tần Chí Thành thấy cô nghiêm túc thì im lặng hai giây rồi đồng ý.
“Được!”
Thực ra hắn rất không hiểu suy nghĩ của cô.
Đã muốn làm việc, đợi sắp xếp không tốt sao?
Cô vừa mới tới, lạ nước lạ cái, đi đâu tìm được công việc?
Thôi bỏ đi, đợi sau này cô gặp khó khăn, hắn lại sắp xếp cho cô vậy!
“Sau này cái nhà này do em làm chủ, em muốn làm gì thì làm. Còn số tiền này, em muốn dùng thế nào cũng được, mỗi tháng anh sẽ giữ lại mười đồng, còn lại đều giao cho em.”
Sau đó hắn liếc cô một cái: “Em sẽ không ngốc đến mức ngay cả tiền cũng không muốn dùng của anh chứ?”
Tô Vân:...?
Cô lườm hắn một cái, sau đó nghiến răng nghiến lợi: “Tại sao tôi không dùng? Nghĩ hay lắm.”
Nói xong, cô mang tiền và sổ tiết kiệm giấu hết xuống dưới gối.
Lúc này, thím La gõ cửa.
Bà gọi vọng vào từ ngoài cửa: “Đoàn trưởng Tần, có người tìm cậu.”
Tần Chí Thành lập tức nói với Tô Vân: “Anh ra ngoài xem thử.”
Hắn đi ra ngoài sân, nhìn thấy Ban trưởng Tiêu trong đoàn của mình.
Nếu là trước đây, vậy hắn nghe thấy nhiệm vụ khẳng định sẽ không chút do dự nhấc chân đi ngay.
Bây giờ...
“Cậu đi trước, tôi tới ngay.”
“Rõ.” Ban trưởng Tiêu nhanh chóng xoay người rời đi.
Tần Chí Thành quay đầu nhìn về phía thím La đang bận rộn.
“Thím La, thời gian tới cháu không có ở đây, đành phải làm phiền thím chăm sóc vợ cháu vậy, nhất định phải để cô ấy ở cữ tháng này thật tốt, ba ngày nhất định phải mua một con gà, ngoài ra, cá thịt trứng gà những thứ khác cũng mua nhiều một chút, mỗi ngày đều làm chút đồ ăn ngon cho cô ấy bồi bổ dinh dưỡng...”
Thím La vừa nãy đã nghe thấy Đoàn trưởng Tần phải đi làm nhiệm vụ rồi.
Biết hắn đây là không yên tâm người vợ đang ở cữ.
Liền vỗ ngực bảo đảm: “Đoàn trưởng Tần, cậu cứ yên tâm một trăm phần trăm, tôi bảo đảm sẽ để vợ cậu ở cữ tháng này thật tốt.”
“Ừ, vậy vất vả cho thím rồi!” Tần Chí Thành nói xong liền nhanh chóng vào phòng.
Hắn vẻ mặt áy náy nói với Tô Vân: “Tô Vân, xin lỗi, anh tạm thời có nhiệm vụ phải đi ngay...”
Tô Vân lập tức nói: “Anh mau đi đi, không cần lo lắng cho tôi.”
“Mỗi ngày anh sẽ sai người qua đưa thức ăn, đương nhiên, nếu em muốn ăn thêm món gì khác, vậy thì nói với thím La, để thím ấy đi mua. Không cần tiết kiệm, tránh để con trai anh không có sữa uống.”
Tô Vân vốn dĩ đối với những lời phía trước của hắn còn rất cảm động.
Nhưng khi nghe thấy câu nói phía sau, cô thật sự không muốn nói thêm với hắn một lời nào nữa.
Có một số người, thực ra chỉ cần có mặt là được rồi, thật sự không cần thiết phải có thêm miệng.
“Được được được, tôi sẽ ăn uống đầy đủ, sẽ không để con trai chúng ta bị đói.”
Bốn chữ phía sau tăng thêm âm lượng.
Tần Chí Thành nhìn cô thật sâu một cái, không nói thêm gì nữa liền đi rồi.
Tô Vân nhìn bóng lưng rời đi của hắn, đột nhiên nhớ ra một chuyện, hắn sẽ không bởi vì hiệu ứng bươm bướm trọng sinh của mình mà mất mạng trong lần nhiệm vụ này chứ?
Ngay sau đó liền lắc đầu xua đi suy nghĩ này, không thể nào!
Hắn sao có thể dễ dàng bỏ mạng như vậy được.
...
“Cái gì? Chúng tôi tráo đổi đứa bé? Không thể nào, ai vu oan cho chúng tôi?” Ba Tô mặt mày xanh mét.
Khó tin nhìn hai viên cảnh sát đến điều tra trước mắt.
Mẹ Tô tức giận đến mức khuôn mặt đều biến dạng vặn vẹo.
Bà ta mắng mỏ: “Có phải Tô Vân con tiện nhân đó vu khống chúng tôi không? Nó bỏ trốn rồi, còn dọn sạch nhà cửa, chúng tôi chưa tìm nó tính sổ, kết quả nó thì hay rồi, còn báo cảnh sát vu khống chúng tôi, nó quả thực không bằng súc sinh.”
Cảnh sát lên tiếng: “Có phải hay không, để chúng tôi tra xét một chút liền biết.”
“Điều tra? Các người dựa vào đâu mà điều tra chứ?” Mẹ Tô căm phẫn không thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)