“Cho nên, ba mẹ muốn bỏ con lại? Tại sao không mua cho con một tấm vé xe lửa?”
Tần Miểu Miểu hướng về phía ba mẹ cô phát ra câu hỏi chí mạng.
Lẽ nào chỉ có bọn họ tò mò và nôn nóng muốn gặp con dâu? Còn cô không muốn gặp chị dâu và cháu trai sao?
Mẹ Tần cũng không để tâm đến lời cô nói.
Trả lời qua loa một câu: “Không phải con phải đi làm sao?”
Mặt Tần Miểu Miểu cứng đờ: “Thực ra con cũng có thể đi xin nghỉ mà.”
Ba Tần ngay lập tức không đồng ý.
“Không được, làm việc thì phải nghiêm túc, sao có thể tùy tiện xin nghỉ?”
Tần Miểu Miểu:...
Cô biết ngay ba cô là một người cứng nhắc mà.
Nhưng mà, cô vẫn muốn tranh thủ cho mình một chút, giơ ra một ngón tay: “Chỉ một lần này thôi.”
Giọng nói của ba Tần nghiêm khắc hơn vừa nãy một chút: “Một lần cũng không được, đoàn của con không phải có buổi biểu diễn úy lạo ở bộ đội sao? Cái này con không thể vắng mặt.”
Mẹ Tần cũng lên tiếng vào lúc này: “Lần này con bỏ qua đi, lần sau đi gặp cũng giống nhau. Đương nhiên, con làm cô thì phải chuẩn bị chút tiền mừng tuổi, lì xì cho chị dâu và cháu trai nhỏ.”
Tần Miểu Miểu cảm thấy ý này rất khả thi.
Người đã không đi được thì gửi quà gặp mặt trước vậy.
“Phải mừng bao nhiêu?”
Mẹ Tần liếc cô một cái: “Con có tiền thì mừng nhiều một chút, không thể quá keo kiệt.”
Trong tay Tần Miểu Miểu thật đúng là có tiết kiệm được một ít tiền.
Dù sao, từ nhỏ đến lớn tiền người lớn cho cô cũng không tiêu xài gì mấy.
Hơn nữa, số tiền lương cô tiết kiệm được trong nửa năm đi làm cũng không ít.
“Được.”
Đúng lúc này, điện thoại vang lên.
Mẹ Tần lập tức phản ứng lại: “Để mẹ nghe.”
Bà nhanh chóng nhấc điện thoại lên, liền cất tiếng chất vấn ngay: “Tần Chí Thành, có phải mày không?”
Tần Chí Thành:...?
Giọng điệu này của mẹ hắn rõ ràng không đúng.
Ánh mắt hắn tối sầm lại: “Xem ra, chuyện vui này đã có người báo trước với ba mẹ rồi.”
Mẹ Tần nghe hắn nói vậy liền tức giận.
“Cái đồ chó này, chuyện kết hôn lớn như vậy cũng không nói với chúng ta, bây giờ vợ mày sinh con cũng không thông báo cho ba mẹ biết trước tiên, mày có phải muốn để ba mày dùng roi da quất mày không?”
Mắt Tần Chí Thành lóe lên.
“Kết hôn sao lại không nói với ba mẹ? Lần đó con gọi điện thoại cho ba mẹ không phải đã nói chuyện đăng ký kết hôn rồi sao? Là tự ba mẹ không tin, chuyện này trách ai?”
Mẹ Tần thật sự tức đến cạn lời.
“Mày như thế mà gọi là nói sao? Lúc đó mày chỉ buông một câu, con kết hôn rồi. Ai mà biết mày kết hôn thật hay đùa?”
“Còn nữa, chuyện kết hôn lớn như vậy mà lại không chuẩn bị sính lễ gì sao?”
Lúc đó ông bà muốn hỏi cho rõ ràng, kết quả hắn cứ bận làm nhiệm vụ suốt, chẳng thể nào liên lạc được.
Sắp cả năm trời rồi, đây mới là cuộc điện thoại thứ hai hắn gọi về.
Tần Chí Thành:...?
Hắn đều nói kết hôn rồi, lời này còn chưa rõ ràng sao?
“Sính lễ lại không phải không thể bù, ba mẹ bù sau là được.”
Mẹ Tần:...?
Đây là chuyện bù sính lễ sao?
Làm cha mẹ mà cả hai đều không xuất hiện, bên nhà con dâu sẽ nghĩ như thế nào?
Bà cảm thấy hình tượng ba mẹ chồng của mình và chồng đều bị đứa con trai này phá hoại sạch sẽ.
Có phải con dâu đang nghĩ ba mẹ chồng rất khó tính, khó chiều hay không?
Có phải đang phản đối con bé bước vào cửa nhà họ Tần hay không?
Tần Chí Thành:...?
Hắn có thể nói bản thân mình cũng chẳng biết trước bọn họ được bao lâu không?
“Cô ấy sẽ không nghĩ như vậy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



