Tay nghề của thím La vẫn rất không tồi.
Buổi sáng lại hầm gà.
Đến trưa, Tô Vân liền được húp canh gà.
“Mùi vị thế nào?” thím La hỏi.
Tô Vân khen ngợi: “Thím La, tay nghề của thím tương đối tốt, tương đối không tồi.”
Thím La cũng rất vui vẻ: “Hợp khẩu vị của cô là được, đợi qua vài ngày nữa, tôi lại nấu cho cô vài món khác, đúng rồi, tối nay hầm cho cô nồi canh cá, tôi thấy Tần đoàn trưởng có mua cá sống, vẫn đang nuôi đấy!”
“Ai cũng tưởng người lạnh lùng như Tần đoàn trưởng sẽ không biết thương vợ, không ngờ cậu ấy lại chu đáo về mọi mặt như vậy.”
Lời này khiến tay đang cầm thìa canh của Tô Vân hơi khựng lại.
Hắn hình như quả thực là khá chu toàn, cũng coi như hào phóng.
Kinh Thị, nhà họ Tần.
“Cái gì? Vợ Tần Chí Thành đang ở cữ ở đơn vị? Nó có con trai rồi?” Mẹ Tần sửng sốt. “Ông nói là chúng ta có cháu nội rồi?”
Ba Tần gật đầu: “Đúng.”
“Trời ạ, đây là thật sao?” Mẹ Tần quả thực không dám tin vào tai mình, “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Sao nó đang yên đang lành lại đột nhiên có con trai rồi?”
Ba Tần cạn lời nhìn vợ: “Sao lại là đột nhiên? Không phải nó đã đăng ký kết hôn từ sớm rồi sao?”
Mẹ Tần:...?
Nếu không nhắc tới chuyện này, bà thật đúng là suýt quên mất mười tháng trước con trai cả có nói qua chuyện này.
Không đúng, lần trước nó nói mình kết hôn rồi, bà còn tưởng nó vì không muốn kết hôn mà nói dối.
“Khoan đã, cho dù là nó kết hôn rồi, chuyện vợ nó mang thai không phải nên sớm nói với chúng ta sao? Thằng ranh này lại dám giấu giếm chuyện lớn như vậy không nói với chúng ta.”
Ba Tần cũng cảm thấy con trai làm có chút không đúng.
Nếu vợ nó mang thai, vậy chuyện này ít nhất cũng phải nói với bọn họ một tiếng.
Bọn họ cũng dễ có sự chuẩn bị.
Mẹ Tần đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Còn nữa, cuộc điện thoại này là nó gọi cho ông sao?”
“Không phải, là lão Lưu gọi cho tôi, ông ấy chúc mừng tôi.” Lúc đó ông thật sự là đầu óc mơ hồ.
Đương nhiên, sau khi hết ngơ ngác, ông cứ tưởng lão Lưu đang nói đùa với mình.
Mẹ Tần tức giận vô cùng: “Tần Chí Thành cái đồ chó này, vợ nó sinh con rồi mà nó dám không gọi nổi một cuộc điện thoại về nhà, thế này thì con dâu sẽ nghĩ ba mẹ chồng chúng ta thế nào đây?”
Con dâu có thể nào cho rằng ba mẹ chồng bọn họ không hiểu lễ nghĩa hay không?
Có phải cho rằng bọn họ không hài lòng người con dâu này hay không?
Nếu không, sao ngay cả con cũng sinh rồi mà ba mẹ chồng này lại không có chút động tĩnh gì?
“Không được, tôi phải mắng chết cái đồ chó này.”
Ba Tần đối với đứa con trai cả này cũng rất tức giận.
Bình thường làm việc đều rất chú trọng, sao chuyện này lại không đáng tin cậy như vậy?
Kết hôn cũng chỉ thông báo một tiếng, bọn họ không coi là thật.
Con dâu này sinh con, nó cũng không gọi điện thoại về nhà.
“Vậy bà thu dọn đồ đạc một chút, sáng mai chúng ta đi.”
“Làm gì phải đợi đến sáng mai? Chiều không thể đi sao?” Mẹ Tần bây giờ nóng vội không chờ nổi.
Bà bức thiết muốn sớm gặp được con dâu và cháu nội đích tôn của bà.
Ba Tần thấy bà nôn nóng như vậy, liền khuyên nhủ: “Chúng ta không thể đi tay không, chiều bà đi cửa hàng mua cho con dâu chút quà gặp mặt gì đó, ngoài ra, con bé ở cữ cũng cần dinh dưỡng, bà mua thêm chút đồ bổ gì đó. Dù sao bên đó cũng không có nhiều đồ bằng chỗ chúng ta.”
Mẹ Tần được nhắc nhở liền vỗ trán một cái.
“Ông nói làm tôi suýt chút nữa thì quên mất chuyện này, đúng đúng đúng, không thể đi tay không, phải mua thêm nhiều đồ cho con dâu và cháu nội chúng ta mới đúng. Bây giờ tôi đi mua ngay.”
Không thể chỉ cho tiền, những thứ khác cũng phải mua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)