“A, vâng vâng, tôi đi nhầm phòng rồi thì phải, tôi nên tới phòng chẩn đoán sốt...”
Anh ta bất đắc dĩ nhấc đôi chân đang run rẩy của mình lên, nhìn thấy “hai người” một lớn một nhỏ, một đen một trắng đang mỉm cười với mình, Cao Nghĩa Thịnh chỉ cảm thấy nhiệt độ xung quanh lạnh hơn mấy độ.
“Có cần tôi đưa anh đi không?”
Rubio ôn hòa mở miệng.
Lại chỉ thấy Cao Nghĩa Thịnh hốt hoảng chạy bán sống bán chết.
Nụ cười trên miệng anh ta dần dần nhạt đi.
Rubio nhìn theo bóng lưng Cao Nghĩa Thịnh, ngẫm nghĩ một chút, sau đó lắc đầu một cái.
"Thôi bỏ đi, chỉ là một kẻ kỳ quái mà thôi."
"So với chuyện này... chúng ta còn có việc khác phải làm, đúng không, con trai?"
Đứa bé mỉm cười.
Lộ ra hàm răng nhọn hoắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
