"Là tôi điên hay là cả thế giới này điên hết rồi." Bên trong ánh mắt của Giản Ninh lóe lên ánh sáng rạng rỡ: "Trước đây tôi không biết rốt cuộc là ai điên, thậm chí tâm trạng cũng trở nên cực kỳ tiêu cực. Nhưng hiện tại tôi không còn quan tâm nữa, bởi một khi có người nắm tay bạn, đồng hành cùng bạn trong đêm tối, bạn sẽ nhận ra tất cả những thứ khác đều không còn quan trọng nữa, bạn chỉ cần vững bước trên con đường của riêng bạn là được.”
Cô còn nhớ lúc mình đang rửa bát, Đồng Phó chậm rãi đi vào phòng bếp, rút kinh nghiệm vừa rồi bị Quách Chí bắt gặp, anh nhanh chóng dùng tay khóa trái cửa lại.
Đồng Phó Ngôn rất không vừa lòng cách cô tránh né mình, bàn tay anh duỗi thẳng từ eo lập tức dùng lực nắm lấy cổ tay cô. Giản Ninh không thể chống lại lực cánh tay của anh, bị anh xoay người lại, đối mặt thẳng tắp nhìn anh.
"Đồng Phó Ngôn?" Đồng Phó Ngôn nhẹ giọng gọi tên của mình, sau đó cười cùng Giản Ninh nói: "Chúng ta là người yêu của nhau, thậm chí đã tìm hiểu rất rõ những nơi sâu nhất của nhau, làm sao em còn gọi anh là Đồng Phó Ngôn."
"Rõ ràng anh cũng chỉ gọi em là Giản Ninh!" Giản Ninh nhận ra tình hình đã được kiểm soát hoàn toàn bởi một tay Đồng Phó Ngôn, không cam lòng chịu thua, liền duỗi tay, nhẹ nhàng ghé mặt của mình xung quanh cổ anh: "Anh đã nói thế, vậy chúng ta có nên sửa cách gọi một chút không?"
Đồng Phó Ngôn rất thích hành động này của cô, tay phải đã nắm cằm cô. Giản Ninh trơ mắt nhìn Đồng Phó Ngôn cúi người, khuôn mặt tuấn nhã mà đẹp mắt chậm rãi sáp tới gần mình, sau đó trên môi của mình truyền đến một cảm giác mát lạnh mà mềm mại.
Cô nhắm mắt lại, bờ môi đã chậm rãi mở ra, còn Đồng Phó Ngôn cũng nhanh chóng công thành đoạt đất, cả hai đều cảm nhận được ở sâu trong nội tâm truyền đến một luồng nhiệt khiến cả cơ thể tê dại, dục vọng càng lúc càng dâng cao hơn.
"A Ninh."
Đây là cái tên mà Đồng Phó Ngôn nhẹ nhàng gọi ra khi anh hôn cô thật sâu. Âm sắc thanh lãnh nhưng đầy dụ hoặc, mâu thuẫn đến cực điểm nhưng lại mê người đến cực hạn.
Cũng bởi vì hai chữ ngắn ngủi này, Giản Ninh liền hoàn toàn bị người đàn ông này dụ dỗ quên đi không còn chút ý thức nào, trực tiếp đáp ứng Đồng Phó Ngôn.
Giản Ninh hiện tại ngồi ở vị trí kế bên tài xế, hơi nghiêng đầu nhìn chăm chú một bên mặt của Đồng Phó Ngôn, nhìn anh đang chuyên tâm lái xe. Trên cả chặng đường cô vẫn ngắm nghía một bên gương mặt của Đồng Phó Ngôn, ngẫu nhiên anh sẽ thừa dịp đèn đỏ dừng xe, quay đầu nhìn Giản Ninh: "Nhìn anh đẹp lắm à?"
"Bạn trai của em khuynh quốc khuynh thành, đâu có chỗ nào không dễ nhìn." Giản Ninh cười nói.
Đồng Phó Ngôn từ trước đến nay không quan tâm đến vẻ bề ngoài, nhưng nghe Giản Ninh nói như vậy, lại thấy buồn cười: "Câu này người ta hay dùng để khen phụ nữ mà nhỉ?"
"Ai nói chỉ để khen phụ nữ." Giản Ninh không thừa nhận: "Anh đẹp trai như thế, nếu sống thời cổ đại, vậy chắc chắn sẽ là nam nhân đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhiều khi hoàng đế còn muốn đồng tính luyến ái với anh nữa ấy chứ."
Giản Ninh dừng một chút rồi nói: "Nhưng em cũng biết, tình cách của anh tuyệt đối không phải thuộc dạng mềm mại đáng yêu, mà là tràn ngập nhiệt huyết, là nam nhi nên có tranh tranh thiết cốt. (1)"
(1) Tranh tranh thiên cốt - 铮铮铁骨: một thành ngữ Trung Quốc, có nghĩa là một người có cốt cách, ngay thẳng và kiên định.
Đồng Phó Ngôn cười không đáp, nhìn thấy đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, liền lại quay đầu tiếp tục chuyên tâm lái xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)