Mạch truyện tiếp theo sẽ là tiến về Afghanistan
Nếu như đến phiên Giản Ninh trả lời, mọi người ở đây đều sẽ tự biết thu liễm những câu hỏi một chút. Đến cuối cùng câu hỏi lại chính là: "Thích ớt xanh hay là ớt đỏ."
Thiệt là chó má cho cái trò chơi không có nguyên tắc này... Nhưng ở đây có ai dám làm khó dễ cô bạn gái nhỏ của đội trưởng Đồng đâu chứ. Nói đi cũng phải nói lại, nhờ hôm này mới biết tính cách thật của đội trưởng Đồng nha, đừng nhìn bình thường cứ lầm lì ít nói lại còn lạnh lùng, nhưng thật ra anh ấy cũng chỉ là giữ những suy nghĩ thật trong lòng, phần lớn mọi người đều không biết được anh ấy nghĩ gì.
Những người còn lại trong phòng vẫn khí thế ngất trời tiếp tục trò chơi, Đồng Phó Ngôn không hề có chút hứng thú nào với trò chơi này, từ đầu đến cuối đều im lặng.
Giản Ninh nhớ đến vừa rồi Đường Hiểu Ninh cố tình làm khó làm dễ cô, anh đã ôm cô ở trước mặt tất cả mọi người, thậm chí bá đạo dõng dạc tuyên bố trước mặt họ.
Sau đó lúc anh buông tay, Giản Ninh thấp giọng nói chuyện cùng anh: "Em không ngờ anh sẽ làm như vậy trước mặt mọi người, anh đúng là ngoài lạnh trong nóng nha."
Giản Ninh âm dương quái khí ồ một tiếng, nhưng thật ra là có chút ăn dấm chua với câu vừa rồi Đồng Phó Ngôn nói. Nhưng cô cũng biết Đồng Phó Ngôn đối Đường Hiểu Ninh cũng không có bất kỳ tình cảm trai gái nào, ánh mắt nhìn nhau đơn thuần của hai người bọn họ đều thể hiện quá rõ ràng.
Giản Ninh buồn bực ngán ngẩm mà nhìn bọn họ cứ chơi cái trò ngây thơ này, Đồng Phó Ngôn thỉnh thoảng sẽ cùng cô nói chuyện phiếm, nhưng Đồng Phó Ngôn là kiểu người ít lời. Mà Triệu Mật cách xa cô hơn phân nửa cái bàn ăn, căn bản không thể nói chuyện được, một lát sau, Giản Ninh cảm thấy có chút mỏi mệt, liền đi toilet.
Tại cửa phòng vệ sinh, Giản Ninh tình cờ đụng phải Đường Hiểu Ninh - người vừa nãy muốn rời đi, hai người nhìn chăm chú lẫn nhau. Dưới ánh sáng ấm áp của ngọn đèn pha lê, bóng dáng của hai người bị kéo ra thật dài, thậm chí hai cái bóng giao nhau, bầu không khí trở nên vô cùng yên tĩnh đến ngột ngạt.
Ánh mắt Giản Ninh lười biếng, rất nhanh sau đó ánh mắt của cô liền rơi xuống chỗ khác, giả vờ như không nhận ra sự tồn tại của Đường Hiểu Ninh, nghiêng người liền muốn đi vào toilet.
Nhưng ngay tại thời khắc này, Đường Hiểu Ninh mở miệng: "Làm thế nào mà cô theo đuổi được anh ấy?"
"Tôi nói là cô làm sao lại theo đuổi được Đồng Phó Ngôn." Đường Hiểu Ninh quay người thẳng tắp đối mặt với Giản Ninh: "Tôi quen biết Đồng Phó Ngôn hơn ba năm, cũng hiểu rất rõ tính cách của anh ấy, tôi biết được với cái tính cách của anh ấy sẽ thích và không thích người phụ nữ nào."
Giản Ninh không vui nhíu mày, cô cảm thấy lời Đường Hiểu Ninh đang nói hoàn toàn là nhằm để gièm pha mình, cho nên ánh mắt khinh miệt thẳng tắp bắn lên người Đường Hiểu Ninh, ngữ khí có chút cay nghiệt: "Cho dù tôi có nói cho cô biết, cũng không có tác dụng gì. Đồng Phó Ngôn không thích người như cô, cho dù cô có cố gắng thế nào cũng vô dụng. Bởi vì người anh ấy thích, sẽ chỉ có một mình tôi!"
Đường Hiểu Ninh cười chua xót, cô là người phụ nữ sống rất có mục đích, tựa như lúc trước cô cố gắng học tập và rèn luyện thân thể, chính là để thi đậu trường cảnh sát. Lại ví dụ như lần thứ nhất nhìn thấy Đồng Phó Ngôn, cô liền hiểu rõ người đàn ông này chính là người mình muốn đồng hành suốt cả cuộc đời. Cho nên lúc Đường Hiểu Ninh tiếp cận anh với mục đích giao lưu tìm hiểu, nhưng lần nào cũng bị anh khéo léo từ chối hoặc dứt khoát từ chối lời tỏ tình của chính cô.
Cô hiểu rõ, Đồng Phó Ngôn thuộc kiểu đàn ông nhiệt huyết, trong lòng cũng có khát vọng hoài bão cao cả tựa núi biển, nhưng thực chất bên trong hoặc nhiều hoặc ít vẫn còn có chút bạc bẽo vô tình.
Trong lòng của anh, trước mắt không chỉ có một ngọn núi một con sông.
Nếu không tại sao anh lại có thể cự tuyệt nhiều cô gái như vậy, khiến bọn họ thất vọng thương tâm, cũng sẽ không an ủi dù chỉ một chút.
"Tình yêu của mỗi người đều có thời hạn, Giản tiểu thư không sợ cái thời hạn này sẽ tình cờ đến trong một ngày nào đó, rồi hai người cũng lặng lẽ mà chia xa sao." Trong ánh mắt của Đường Hiểu Ninh mang theo vài phần đắc ý: "Tôi biết anh ấy hơn ba năm, cũng hiểu anh ấy không phải kiểu người thích đùa giỡn với tình cảm người khác, nhưng không có nghĩa là anh ấy không thích những kích thích mới lạ, hay thử hưởng thụ những thứ mới lạ."
Câu nói này quá rõ ràng, chẳng phải cô ấy đang nói bóng gió, Đồng Phó Ngôn chọn Giản Ninh làm bạn gái, chẳng qua chỉ là muốn trải nghiệm một chút mới lạ cho cuộc sống bình thản tăng thêm phần gia vị.
Giản Ninh cười ha ha ra tiếng, vang lên trong hành lang trống trải an tĩnh gần toilet, lộ ra có mấy phần trào phúng xem thường.
Tiếng cười càng khuếch tán vào trong lỗ tai của Đường Hiểu Ninh, nghe thật chói tai.
"Giản tiểu thư." Đường Hiểu Ninh không vui lên tiếng nhắc nhở cô.
"Cô quen biết anh ấy ba năm, còn tôi đã quen anh ấy từ 5 năm trước." Giọng điệu của Giản Ninh ung dung, cũng không quá đắc ý hoặc khoe khoang: "Tôi đã từng gặp một Đồng Phó Ngôn lúc anh ấy đơn thuần nhất, thậm chí còn trải qua thời khắc nguy nan cùng anh ấy, những người như cô sẽ không hiểu cảm giác ấy như thế nào đâu."
Đường Hiểu Ninh kinh ngạc không ngậm miệng được, cô vẫn cho là Giản Ninh và Đồng Phó Ngôn chỉ mới quen biết mấy tháng nay mà thôi, dù sao cô cùng công tác với Đồng Phó Ngôn hơn ba năm, cũng chưa bao giờ gặp Giản Ninh. Vả lại lúc trước Đồng Phó Ngôn đã mở miệng phủ nhận quan hệ giữa bọn họ, như thế nào thông qua lời nói của Giản Ninh lại thành ra hai người đã quen biết lâu như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)