Nhưng đó là bởi người vốn đứng thứ tư từ dưới lên hôm thi bị tiêu chảy nên bỏ thi hai môn.
Hai mươi mốt ngày nữa là thi vào cấp ba. Cô cũng chẳng mong đậu được trường trọng điểm, bây giờ chỉ cần có thể vào được một trường cấp ba là cô đã phải cảm tạ trời đất rồi.
Kiều Tang nghiêm túc nghe giáo viên giảng bài, ghi chép, mãi đến khi tan học vẫn cầm sách đọc, hoàn toàn bày ra khí thế nước rút khi sắp thi đại học năm xưa.
“Kiều Tang, cái ‘trứng vịt’ mà thầy chủ nhiệm nói là cậu đúng không?”
Bạn cùng bàn Phương Tư Tư hạ thấp giọng, ghé sát lại.
Đây không phải câu hỏi mà là xác nhận.
Mặc dù thầy chủ nhiệm không nói rõ là ai, nhưng ai bảo Kiều Tang lại ngang nhiên cầm bài thi điểm không ra ghi chú trên đó, đến điểm số cũng chẳng thèm che đi.
Kiều Tang gật đầu.
Trong ký ức của Kiều Tang, quan hệ giữa cô và bạn cùng bàn khá tốt. Ăn uống hay ra ngoài chơi gì đó, hai người đều thường đi cùng nhau.
Sở dĩ quan hệ tốt như vậy, nguyên nhân quan trọng nhất chính là người này cũng là một học sinh học hành chẳng ra gì.
Phương Tư Tư chính là người hôm thi thử tháng trước bị tiêu chảy, nhờ thế thay Kiều Tang trở thành người đứng thứ tư từ dưới lên toàn lớp.
“Đỉnh thật. Tớ thấy cậu làm hết cả phần trắc nghiệm rồi, vậy mà ngay cả một điểm cũng không có. Độ khó này chẳng khác nào người ta thi được điểm tuyệt đối.”
Phương Tư Tư giơ ngón cái lên, bày tỏ sự khâm phục.
Kiều Tang nghẹn lời.
Chuyện này có thể trách cô sao?
Muốn trách thì phải trách cái quy tắc “ba dài một ngắn chọn ngắn” kia!
“Cậu được bao nhiêu điểm?” Kiều Tang hỏi.
“263 điểm, tiến bộ 98 điểm so với lần trước.”
“Thi tốt đấy.”
Lời này Kiều Tang cũng không phải nói trái lương tâm. Mặc dù thành tích của bạn cùng bàn trong mắt cô vẫn hơi tệ, nhưng so với mức khoảng 200 điểm trước đây thì quả thực có thể nhìn ra cô ấy đã tiến bộ trong thời gian này.
“Chứ còn gì nữa, gần đây mẹ tớ ngày nào cũng canh chừng tớ...”
Cô còn chưa nói xong, người ngồi phía trước Phương Tư Tư đã quay đầu lại, thần thần bí bí nói:
“Các cậu nói chuyện Đái Thục Thục lớp 9 được tuyển thẳng vào trường cấp ba Ngự Thú Lê Đàn là thật hay giả vậy?”
Phương Tư Tư cảm thán:
“Đồn đến mức này rồi thì chắc chắn là thật chứ.”
Kiều Tang ở bên cạnh vẫn lật sách giáo khoa.
Đái Thục Thục mà bọn họ nói chính là người đứng đầu toàn khối trong kỳ thi thử lần này. Với thành tích đứng đầu toàn khối mà được tuyển thẳng vào cấp ba, theo cô thì chẳng có gì đáng để hóng chuyện. Điều quan trọng nhất hiện giờ là đọc sách, ghi nhớ kiến thức.
“Nghe nói cậu ấy được tuyển thẳng vì tự thức tỉnh đấy.”
Bạn học ngồi phía trước Kiều Tang cũng quay người lại, tham gia vào cuộc thảo luận.
Lúc này Kiều Tang mới ngẩng đầu lên.
Các trường cấp ba Ngự Thú tuyển học sinh tương lai sẽ trở thành Ngự Thú Sư. Khả năng não vực có thể thức tỉnh hay không đương nhiên được đặt lên hàng đầu. Những người có thể tự thức tỉnh thành công thường có thành tựu trong tương lai cao hơn những người thức tỉnh nhờ kích thích bằng sóng từ.
Hơn ba mươi triệu năm trước, nhóm Ngự Thú Sư đầu tiên đều tự mình thức tỉnh. Khi ấy, Ngự Thú Sư chỉ chiếm 0,01% dân số, tuyệt đối là tỷ lệ một trên vạn.
Mãi đến 2.563 năm trước, một nhà nghiên cứu tên Trần Lạc Thâm phát hiện não vực của con người có thể thức tỉnh Ngự Thú Điển thông qua kích thích bằng sóng từ, con người mới thực sự bước vào thời đại Ngự Thú lớn.
Nhưng những người có thể tự thức tỉnh thành công vẫn là những người xuất sắc nhất trong số đó.
“Tự thức tỉnh à?” Phương Tư Tư rơi vào trầm tư. “Các cậu nói xem, bây giờ tớ đi ôm đùi cậu ấy còn kịp không?”
Bạn học ngồi phía trước lắc đầu:
“Đừng mơ nữa. Người ta đã được tuyển thẳng thành công thì chắc chắn sẽ không ở lại trường nữa. Nếu cậu biết trước mình có thể vào cấp ba, cậu còn đến trường không?”
Phương Tư Tư gật gù đồng tình.
“Nếu tớ tự thức tỉnh thành công, điểm văn hóa không đạt có được tuyển thẳng không?”
Kiều Tang hít sâu một hơi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Câu hỏi này khiến ánh mắt của cả ba người đều đổ dồn về phía cô.
“Đừng nói không đạt, cậu có thi được điểm không thì vẫn có trường muốn cậu.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

