Ngay sau đó, một giọng nam lười biếng từ bên cạnh vang lên.
"KhongkhongPhii, muengklataeror?" (Đồ của anh tao, tụi mày cũng dám đụng?)
Bàn tay của gã sẹo cổ cứng đờ giữa không trung, mấy gã đồng loạt quay đầu lại.
Chỉ thấy bên cạnh chiếc xe bọc thép đối diện, một người đàn ông đang tùy ý tựa lưng vào đó. Khác hẳn với phong cách ngập ngụa sát khí ở chốn này, anh ta mặc một chiếc sơ mi lụa hoa văn của Gucci, bung mở vài chiếc cúc áo trên cùng, hờ hững để lộ vòm ngực săn chắc. Phía dưới là chiếc quần âu trắng dáng dấp nhàn nhã, dưới chân đạp một đôi giày lười loafer.
Trên tay anh ta đang lơ đãng xoay xoay một khẩu súng bạc, khóe môi vương nụ cười, nhưng đáy mắt lại tản ra một tầng sương lạnh lẽo.
Giây tiếp theo, mũi súng đột ngột ấn xuống, ánh mắt anh ta lập tức trở nên tàn bạo:
"Yaktaiha?" (Sống chán rồi hả?)
Khoảnh khắc nhìn rõ người tới, ba tên lính canh vừa nãy còn ngông cuồng hống hách, sắc mặt chớp mắt trắng bệch như tờ giấy.
"Quý... Quý thiếu?!"
Bắp chân của gã sẹo cổ run lên bần bật, vẻ hung tợn ban nãy bốc hơi không còn một mảnh.
Ở cái căn cứ này, ngoại trừ vị Diêm Vương kia ra, kẻ tuyệt đối không được phép dây vào nhất chính là con "tiếu diện hổ" (hổ mặt cười) thoạt nhìn có vẻ ôn hòa này.
"Anh trai tao vất vả lắm mới mang được một người phụ nữ về, còn chưa cưng nựng đủ đâu."
Người đàn ông được gọi là Quý thiếu chậm rãi bước tới. Mũi súng tùy ý lướt qua trước mặt ba gã, quơ quơ mấy cái. "Mấy cái bàn tay bẩn thỉu này của tụi mày lỡ đụng hỏng người ta, lấy cái gì để tao đền cho anh ấy đây? Hửm?"
"Chê mạng mình quá dài rồi sao?"
Bịch!
Ba gã vạm vỡ đồng loạt quỳ sụp xuống, dập đầu như giã tỏi.
"Quý thiếu tha mạng! Bọn tôi... bọn tôi không biết đây là người của Thẩm tiên sinh!"
"Quý thiếu, bọn tôi sai rồi! Thật sự sai rồi!"
Gã sẹo cổ càng tự tát mạnh vào mặt mình hai cái, gò má chớp mắt sưng vù lên.
"Cút." Người đàn ông mất kiên nhẫn phun ra một chữ.
Ba gã to xác như được đại xá, cuống cuồng lăn lê bò toài chạy trối chết, đến quay đầu lại cũng không dám.
Xung quanh chìm vào yên tĩnh.
Hạ Tri Dao vẫn chưa hoàn hồn, lưng lùi sát vào tường, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm.
Quý Thần cất súng, giắt lại vào thắt lưng, đầy hứng thú xoay người lại đánh giá Hạ Tri Dao.
Tầm mắt anh ta lướt từ búi tóc rối bời của cô, ngang qua chiếc áo lụa thêu chỉ vàng đắt đỏ, cuối cùng dừng lại ở đôi bàn chân trần dính đầy bùn đất.
"Chậc." Anh ta xoa xoa cằm, đôi mắt khẽ cong lên.
"Hóa ra là trông như thế này. Hèn gì cái cây sắt vạn năm không nở hoa kia, vậy mà lại đem người từ bên ngoài về."
"Lại còn làm cho cô nguyên một bộ Khổng Tước Vương do chính tay Regina thêu nữa chứ?"
Hạ Tri Dao nghe không hiểu những lời ẩn ý đó, nhưng cô biết người trước mắt này vừa giải vây cho mình. Hơn nữa, mấy tên bạo đồ kia gọi anh ta là "Quý thiếu", lại còn nhắc đến "anh tôi".
Người này có thể là em trai của Thẩm Ngự?
"Cô nhóc, gan cô cũng lớn thật đấy." Anh ta nhìn cô bằng nụ cười như có như không.
"Cái chốn này khắp nơi toàn là chó đực phát tình. Cô cứ thế ăn mặc thế này mà chạy ra ngoài, là chê mấy cái loại rác rưởi ban nãy chưa đủ hưng phấn sao?"
Mặt Hạ Tri Dao tái đi, theo bản năng kéo chặt cổ áo.
"Tôi... tôi chỉ muốn ra ngoài hít thở chút không khí, tôi không ngờ..."
"Hít thở?" Người đàn ông bật cười khẩy.
"Ở nơi này, kẻ yếu thì đến hít thở cũng là một cái tội."
Anh ta khựng lại, vươn tay ra, dường như muốn thông qua việc bắt tay để bày tỏ chút thiện ý. Nhưng nhìn thấy Hạ Tri Dao lùi lại như một chú thỏ con hoảng sợ, anh ta lại thờ ơ rụt tay về, đút vào túi quần.
"Làm quen chút nhé, tôi là Quý Thần. Nếu cô có thể sống sót ở đây qua một tháng, thì có thể gọi tôi một tiếng anh Thần."
Quý Thần.
Hạ Tri Dao thầm nhẩm cái tên này trong lòng.
"Quý... Quý tiên sinh."
"Ngài là... em trai của Thẩm tiên sinh sao?" Cô dè dặt lên tiếng hỏi.
"Em họ." Quý Thần sửa lời, ngay sau đó để lộ hàm răng trắng đều, cười xán lạn trông vô hại vô cùng.
"Thẩm Ngự là anh trai tôi. Nhưng chúng tôi không giống nhau lắm, anh ấy là đao phủ giết người phóng hỏa đoạt đai vàng, còn tôi chỉ là thầy coi sổ sách chuyên lo việc nhặt xác tính tiền dọn dẹp hậu quả thôi."
Thầy coi sổ sách?
Cái dáng vẻ cầm súng chĩa thẳng vào mi tâm người khác ban nãy của anh ta, nhìn chẳng giống dân làm sổ sách một chút nào.
Hạ Tri Dao tuy đơn thuần, nhưng không hề ngốc. Ở cái chốn ăn thịt người này, kẻ có thể ngồi vào vị trí nhân vật số hai, máu tươi nhuốm trên tay tuyệt đối không ít hơn Thẩm Ngự.
Quý Thần thu lại mấy phần cợt nhả, người hơi đổ về phía trước, thấp giọng nói:
"Cô biết không? Hôm qua lúc Ken báo với tôi là đại ca mang cô về, tôi còn tưởng anh ta đang nói đùa đấy."
"Tại sao chứ?" Hạ Tri Dao vô thức hỏi.
Quý Thần nhún vai, đáp: "Anh trai tôi chưa bao giờ nhận phụ nữ do kẻ khác dâng tặng."
Phải biết rằng, bao năm qua, bất luận là các khu công nghiệp mạng hay các bang độc lập, không ai là không dùng đủ mọi thủ đoạn để nhét phụ nữ vào chỗ Thẩm Ngự, nhưng Thẩm Ngự chưa từng thu nhận bất kỳ một ai.
"Cô không phải là gián điệp đấy chứ?" Quý Thần đột nhiên sáp lại gần, dùng một ngữ khí chất vấn đầy nguy hiểm hỏi dò.
Hạ Tri Dao giật thót mình, liên tục lắc đầu nguầy nguậy. "Không... không phải đâu, tuyệt đối không phải!"
"Haha, đùa chút thôi." Quý Thần bật cười.
Hạ Tri Dao vừa mới thở phào nhẹ nhõm, Quý Thần lại lên tiếng:
"Còn nữa, lát nữa quay về nhất định phải mau chóng rửa sạch chân đi đấy."
Quý Thần chỉ tay vào đôi chân của cô, cười như không cười bổ sung:
"Anh trai tôi là người mắc chứng sạch sẽ cực kỳ nghiêm trọng, hơn nữa dục vọng chiếm hữu còn mạnh đến mức biến thái. Đôi chân này của cô lại giẫm lên vũng bùn nhão mà những gã đàn ông khác từng giẫm qua, nhỡ đâu để anh ấy nhìn thấy..."
Anh ta cố tình khựng lại một nhịp, giơ tay làm động tác cứa ngang cổ áo.
"Có thể anh ấy sẽ cảm thấy đôi chân này không còn sạch sẽ nữa, tiện tay chặt đứt luôn giúp cô rồi đổi cho một đôi giả mới đấy."
Toàn thân Hạ Tri Dao cứng đờ.
Tuy biết rõ anh ta đang trêu chọc dọa dẫm, nhưng nhớ tới ánh mắt nham hiểm tàn nhẫn của Thẩm Ngự, cô lại kinh hãi nhận ra chuyện này hoàn toàn có thể trở thành sự thật.
"Được rồi, dọa cô thôi!" Quý Thần nhìn dáng vẻ trợn tròn mắt sợ ngây người của cô gái nhỏ, cảm thấy vô cùng buồn cười. "Anh trai tôi làm gì đến mức biến thái như vậy chứ."
"Anh ấy cùng lắm chỉ..." Anh ta đột nhiên lại hạ thấp giọng, ghé sát vào thì thầm. "... Trực tiếp ném người ra ngọn núi phía sau cho sói ăn mà thôi."
Giờ phút này, Hạ Tri Dao thật sự có cảm giác khóc không ra nước mắt.
Hay là... cứ thế chết quách đi cho rồi!
Cô chán nản, buông xuôi suy nghĩ.
"Tôi dẫn cô đi dạo một vòng nhé?" Quý Thần thấy cô cứ đứng đực ra bất động, bèn nhiệt tình đề nghị. "Cái chốn rách nát này thực sự chán chết đi được, chẳng có gì vui vẻ cả. Cô mới tới, chắc chắn là chưa quen."
Hạ Tri Dao chần chừ, cô quả thực cũng muốn tìm hiểu thêm về môi trường xung quanh nơi này. Biết người biết ta, mới có thể gia tăng thêm cơ hội sống sót.
Cô khẽ gật đầu.
"Đi thôi!"
Quý Thần có vẻ rất vui vì có thêm người bầu bạn trò chuyện. Anh ta dẫn cô đi về phía trước, miệng không ngừng rôm rả giới thiệu.
"Chỗ kia là bãi huấn luyện, không có việc gì thì đừng qua đó, lỡ đạn lạc ngộ sát thì đừng trách tôi không nhắc trước."
"Phía bên kia là kho vật tư, là tâm can bảo bối của anh tôi đấy, ai bén mảng tới gần là chết."
"Chỗ kia là thủy lao, phạm lỗi là bị nhốt vào trong đó nằm chờ chết."
"Ồ, còn phía sau kia là ngọn núi có bầy sói đó, chuyên dùng để xử lý rác thải..."
Anh ta kể lể nhẹ bẫng, dẫu biết đó là lời nói đùa, nhưng Hạ Tri Dao vẫn nghe đến mức tim đập chân run.
Hay là... Mình vẫn nên cứ thế chết quách đi cho rồi! Hạ Tri Dao lại một lần nữa tuyệt vọng thầm nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



