"What, Cố Thành, anh kết hôn rồi ư? Khi nào, tại sao em không biết?"
"Anh đùa em phải không? Rõ ràng anh vẫn còn độc thân mà, sao bây giờ lại lòi ra cô gái này vậy?"
"Anh và người phụ nữ này..."
Diệp Y San đứng bật dậy khỏi ghế, khuôn mặt khó chịu hiện rõ mồn một, ánh mắt trong trẻo ẩn chứa sự nghi hoặc nhìn chằm chằm Mộc Miên và Cố Thành lớn giọng chất vấn, điệu bộ như kiểu vừa bắt gặp người đàn ông của mình lén lút ngoại tình.
Đúng là tức cười, dáng vẻ này sao giống muốn lao lại túm tóc, đánh ghen vậy nè?
Nét mặt Cố Thành vẫn rất bình thản, bàn tay to anh thuận thế ôm ngang eo Mộc Miên kéo cô lại sát hơn. Vừa rồi chính miệng Mộc Miên thừa nhận đã nhớ anh, thú thực anh hạnh phúc phát điên, thật muốn nhảy lên, ôm chặt Mộc Miên vào lòng. Cố Thành mỉm cười, xong liền quay đầu nhìn Diệp Y San đang định mở miệng thì Mộc Miên lên tiếng nói trước, giọng nói rất nhẹ, rất mềm mại.
"A...cô gái này là."
Cố Thành không vạch trần ngược lại còn bày ra dáng vẻ thích thú, anh đưa tay nhéo nhẹ lên chóp mũi cao cao của cô, thấp giọng đáp.
"Không sao, những thứ không quan trọng thì không cần nhớ, chỉ cần trong đầu em nhớ mỗi anh là được rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)