Phía ngoài cổng, một người đàn ông thân hình cao ráo, âu phục phẳng phiu, đi qua đi lại, không khó để nhận ra trên gương mặt điển trai ấy hiện rõ sự khẩn trương, vô cùng xót ruột, miệng lẩm nhẩm.
"Khốn kiếp, rốt cuộc hai người họ làm gì thế?"
"Thật khó chịu."
Không thể nhịn nổi, anh ta sải đôi chân thon dài đi nhanh về phía bức tường tìm một chỗ thuận lợi để trèo. Đột nhiên từ phía xa xa giọng nói nghiêm nghị vang lên.
"Ơ, này...này anh kia, anh đang làm cái gì đó?"
"Cố...Cố Thành, đừng như vậy, anh đã có bạn..."
"Mộc Miên, anh chờ em 10 năm rồi, người anh yêu chính là em."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)