Khi Chấn Cửu Châu tỉnh lại, phản ứng đầu tiên của y là siết chặt bàn tay phải.
Thế nhưng trong lòng bàn tay chỉ là khoảng không.
Chuôi thanh Kim Đao quen thuộc không còn nằm trong tay nữa.
Y lập tức nhắm mắt, lật người định ngồi dậy. Nhưng vừa cử động đã cảm thấy có người đang chạm vào mình. Bản năng khiến y lập tức cảnh giác, không dám động thêm.
Chấn Cửu Châu cố mở mắt.
Trước mặt y là một vị đạo sĩ tóc bạc nhưng gương mặt vẫn còn trẻ trung. Trên mặt và hai tay ông đều có những vết thương mới, máu vẫn còn rỉ ra, mức độ nghiêm trọng chẳng hề kém thương thế của chính y.
Lúc này, những ngón tay gầy guộc của vị đạo sĩ đang đặt lên cổ tay Chấn Cửu Châu để bắt mạch.
Chấn Cửu Châu đảo mắt nhìn quanh.
Đây là tầng hai của một quán trọ trong thành Nam Tú. Ngoài cửa sổ, lớp giấy dán cửa đã tối đen, chứng tỏ trời đã khuya, e rằng đã sang nửa đêm.
"Ồ? Vị anh hùng tỉnh rồi sao?"
Thấy Chấn Cửu Châu mở mắt, vị đạo sĩ lập tức cười híp mắt, giọng điệu nửa đùa nửa châm chọc.
"Xem ra không có gì đáng ngại rồi. Thể chất của ngài đúng là hiếm thấy. Người bình thường bị thương nặng đến mức ấy, làm sao có thể tỉnh nhanh như vậy được? Quả là bội phục."
Chấn Cửu Châu chẳng buồn đáp lời, cũng mặc kệ đối phương chỉ là một lão đạo sĩ gầy yếu, y vung tay đẩy mạnh một cái. Vị đạo sĩ không kịp đề phòng, loạng choạng lùi mấy bước rồi ngã ngồi xuống đất. Chấn Cửu Châu đưa tay sờ lên cổ mình. Vết máu vẫn còn đó. Chỉ trong nháy mắt, tất cả những chuyện xảy ra trong hang động lập tức ùa về.
"Mẹ kiếp!"
Y hất tung chăn, nhảy phắt xuống giường.
"Lũ tiểu nhân!"
Chấn Cửu Châu vừa chửi vừa đảo mắt nhìn khắp căn phòng, sau đó lập tức sải bước về phía cửa.
Thanh Kim Đao của y đang được đặt ngay bên cạnh cửa.
Lưỡi đao đã được lau chùi sạch sẽ, sáng loáng như mới, hiển nhiên có người đã cẩn thận chăm sóc rồi đặt ở đó, chờ chủ nhân tỉnh lại. Chấn Cửu Châu bước tới, chộp lấy thanh đao. Không chút do dự, y nhấc chân đá tung cánh cửa.
Dưới đại sảnh, trưởng thôn đang mở tiệc khoản đãi những vị ân nhân đã cứu thành Nam Tú.
Trên chiếc bàn vuông bày đầy rượu thịt.
Ngồi quanh bàn có ba người: Ngô Thừa Ân, Thanh Huyền và gã dị nhân tóc đỏ.
Mỗi người ngồi một phía.
Chỉ có chiếc ghế ở vị trí chủ tọa vẫn còn bỏ trống. Nhìn cách bày biện, đó cũng không giống chỗ ngồi dành cho trưởng thôn. Điều thu hút mọi ánh nhìn nhất lại là vật đặt giữa bàn.
Không một ai mở miệng.
Cả đại sảnh chìm trong bầu không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Thời gian lặng lẽ trôi qua chừng một nén nhang.
Cuối cùng, trưởng thôn mới dè dặt lên tiếng:
"Về... về đồng Hồng tiền này... hay là để lát nữa các vị ân nhân tự thương lượng với nhau xem nên thuộc về ai..."
Ông còn chưa nói hết câu thì trên lầu bỗng vang lên một tiếng rầm.
Cánh cửa bị đá tung. Mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy Chấn Cửu Châu đang đứng ở hành lang tầng hai, tay cầm Kim Đao, ánh mắt như muốn phun lửa, gắt gao nhìn xuống bàn tiệc bên dưới.
Ngay sau đó, vị đạo sĩ lúc nãy cũng lảo đảo chạy theo ra ngoài. Ông đứng phía sau Chấn Cửu Châu, nhưng không dám tiến lại quá gần.
"Tỉnh rồi à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

