Beta: Twins
Tuynóiviệc hôn nhân giữa Lục Tông và Khương Lệnh Uyển chưa chính thức định ra, nhưng Khương Bách Nghiêu và Chu thị đều nhận định Lục Tông là con rể nhà mình.
Sau đó đến cầu thân, quamộtlần là xong. Hai nhà ănmộtbữa cơm, việc hôn nhân coi nhưđãđịnh.
Mặt khác, chính là việc hôn nhân của trưởng tử. Tuy Chu thị có ý định để nữ nhi định thân trước, nhưng việc hôn nhân của ca ca, vẫn cần giải quyết trước mới được. Còn Khương Dụ, từ khi biết Di An Quận Chúa cũng có ý vớihắn, mỗi ngày đều mặt dày mày dạn thúc giục Chu thịđicầu hôn. Thằng bé này, tóm lại da mặt dày, lúc mới đầu còn có chút xấu hổ, nhưnghắnnghĩ nếu cứ tiếp tục xấu hổ, coi chừng ngay cả vợ mình cũng bị người ta cướp mất, đến lúc đó ngay cả chỗ khóc cũngkhôngcó, nhất thời cũngkhôngquan tâm đến da mặt nữa. Mà Chu thị khuyên can đủ đường rốt cục cũng thuyết phục được lão thái thái, trong lòng thoải mái hơn mấy phần, cũng muốn thừa cơ hội nàyđithăm dò nhi tử, nhìn xemhắncó phải nhất thời cao hứngkhông, đỡ phải làm lỡ nhân duyên củamộtcônương tốt.
Tuy ngày thường Khương Dụ làm việc như tiểu hài tử, nhưng hôm nay vì chuyện cưới vợ làm chohắntrưởng thành hơn mấy phần, mấy ngày nay, quả thực rất nghe lời, giống như biến thành người khác vậy.
Khương Bách Nghiêu thấy biết nhi tửkhôngcó khiếu học tứ thư ngũ kinh, trong lòng cũng phát sầu. Trưởng tử là người kế vị sau này, nhưng với tính cách này củahắn, nếu đem Vệ Quốc Công phủ giao cho con trai, Khương Bách Nghiêu cũngkhôngyên lòng được. Khương Bách Nghiêu cân nhắc mãi, quyết định để nhi tử tòng quân. Đại Chu đề cao võ, vănkhôngnhiều, có lẽ võ học thích hợp với nhi tử hơn. Chu thị nghe xongkhôngđồng ý: “Tính tình Dụ nhi hấp tấp bộp chộp, nếu lên chiến trường, đao kiếmkhôngcó mắt, làmhắnbị thươngthìsao?”
Chu thị là người thương nhi tử,khôngtrông cậy nhi tử lớn lên có bao nhiêu tiền đồ, chỉ cầnhắnthànhthậtlà được.
Khương Bách Nghiêu lạinói: “Dụ nhiđãlớn rồi, chúng takhôngthể mãi che chởhắnnhư thế. Nàng xem Tông nhiđi, Vinh Vương có khi nào quản quá chặt? Con trai cònnhỏ, mười bốn tuổiđãvứthắnvào quân doanh, Dụ nhị chúng ta bây giờđãmười chín, nàng còn xemhắnnhư tiểu hài tử mà che chở, sau nàyhắnlàm sao có thể bảo vệ vợ con.”
Chu thị dù hiểu điều này, nhưng vẫn luyến tiếc.
Khương Bách Nghiêu lại kiên trìmộtphen thuyết phụcmộtphen, lúc này Chu thị mới gật đầu, thầm nghĩ: Cũng được, con cháu tự có phúc của con cháu, đây có lẽ cũng làmộtlối thoát.
Khương Lệnh Uyển cũng có suy nghĩ như thế —— kiếp trước ca ca của nàng cũngđitòng quân.
Chỉ là bây giờ việc hôn nhân của nàng và Lục Tông vẫn chưa chính thức định ra, Lục Tông nhất địnhsẽcàng cố gắng lấy lòng vịanhvợ này, ca ca đến chỗ của Lục Tông,sẽkhônglỗ. Hiếm khi ngườimộtnhà cùng dùng cơm, Khương Lệnh Uyển nghe xong, mở miệngnói: “Con ủng hộ ca ca. Khi còn bé ca ca học võ, người sư phụ kiađãkhoa trương rằng thể trạng ca ca rất tốt, là hạt giống luyện võ. Hơn nữa có Tông biểu ca ở bên cạnh, cũng có thể chiếu cố đôi bên.”
Khương Dụ là người sĩ diện, để Lục Tông chăm sóchắn, khó cảm thấy có chút mất mặt, bĩu môinói: “Huynh dựa vào thực lực, mớikhôngcầnđicửa sau.” Tuy rằng Khương Dụ sớmđãcó cảm giác muội muội củahắnbị Lục Tông để ý, sớm muộn gì cũngsẽôm ngườiđi, nhưng khi chuyệnđãxảy ra, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.hắnchỉ có người muội muội ruột này, nhìn nàng lớn lên,đitheo nàng từ khi nàng còn làmộttiểu bánh bao trắng trẻo mũm mĩm, cho tới khi nàng trở thành đạicônương thướt thayêukiều như bây giờ, saohắncó thể cam lòng để nàng gả cho người khác? Nên mỗi lần Lục Tông đến Vệ Quốc Công phủ,hắnđềukhôngcho Lục Tôngmộtsắc mặt tốt, cũng may Lục Tông rộng lượng, trước mặt vịanhvợ Khương Dụ này khiêm tốn rất nhiều.
Khương Dụ xem muội muội mình như bảo bối, cảm thấy muội muội hứa gả cho Lục Tông là tiện nghi cho Lục Tông, nhưng ngày tiếp theo Khương Dụđitheo Khương Bách Nghiêu đến phủ công chúa cầu hôn, mới thựcsựcảm nhận được cảm giác của Lục Tông khí đối diện với mình.
Muội muội củahắnchỉ cómộtngười ca ca, nhưng Di An Quận Chúa có tới ba vị ca ca—— hơn nữa mỗi người đềukhôngphải đèn cạn dầu,mộtngười so vớimộtngười lại càng khó đối phó hơn!
Hoắc lão đại tính tình nội liễm, căn bản rất ítnói, nhưng Hoắc Nhị Hoắc Tam lại hay lảm nhảm, vừa nhắc tới muội muội của mình, liền có cái thói gà mẹ bảo vệ con. Mấy tháng trước Khương Lệnh Uyển chịu khó đến phủ công chúa, Hoắc Tam công tử nhìn thấy vị tiểu thư xinh đẹp như vậy, tất nhiên có chútyêuthích. Hôm nay vừa nghe Khương Dụ đến cầu thân, gương mặt tuấn tú lập tức xụ xuống——hắnkhôngtới cửa cưới muội muội của Khương Dụ,khôngnghĩ tới lại bị người ta giành trướcmộtbước đến cửa cầu thân, người này là thế nào hả?
đãnhư vậy, Hoắc Tam công tử có thể cho Khương Dụ sắc mặt tốt sao?
KhỏinóiHoắc Tam công tử, ngay cả Hoắc Đại Hoắc Nhị cũngkhôngcoi trọng Khương Dụ. Nhà mình cómộttiểu muội trong sáng như vậy, sao có thể gả cho hỗn tiểu tử Khương Dụ này?khôngphải ném bắp cải trắng cho heo ăn sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

