Beta: Mira
Lục Tông phụng chỉđiLạc Châu, chuyện này vẫn chưa ảnh hưởng gì đến sinh hoạt hàng ngày của Khương Lệnh Uyển, chỉ là trong đầu luôn mong nhớmộtngười, những lúc rảnh rỗisẽkhôngnhịn được nhớ tớihắn.
Cũng may Lục Tông nhiều nhất chỉđimộthai tháng, cho dù có nhớ,thìhắncũng rất nhanh liền trở về.
Cuộc sống ngày ngày trôi qua, rất nhanhđãđến cuối xuân. Khương Lệnh Uyển mặcmộtbộ xiêm y bằng lụa mới tinh màu đỏ gấm,trênáo thêu hai đóa mẫu đơn trắng, ngồitrênphòng của nàng, đôi chân thon mảnh lúcẩnlúcẩnlúchiện, ngồi trước gương bôi loại son môi mới chế tạo. Ngón tay trắng nõn lấymộtchút, đưa lên chóp mũi ngửi, sau nó cong môi cười. Son môi trộn lẫn nước hoa đào, nghe thấymộtcỗ mùi hương hoa đào nhàn nhạt, so với hương hoa mainhẹthìcó thêm vài phần tươi đẹp phấn chấn tinh thần, rất thích hợp với tiểucônương.
"Lục tỷ tỷ, Lục tỷ tỷ..."
Thanhâmtrẻ con giòn giã vang lên cùng với tiếng bước chân "Thịch thịch thịch". Khương Lệnh Uyểnkhôngnhanhkhôngchậm đóng hộp son lại để quamộtlên, sau đó cầm lấy khăn tay lauđichút son dínhtrênđầu ngón tay, sau đó mới xoay người lại, người đến chính là Hữu nhi tròn tròn đángyêu.
Hôm nay Hữu nhi mặc trang phục màu xanh ngọc,trênđầunhỏđộimộtchiếc mũ quả dưa ngốc ngốc đángyêu, gương mặt trắng mịn như nước, đôi mắt to đen láy như quả nho. hữu nhi vui mừng chạy tới bên cạnh Khương Lệnh Uyển, ngẩng đầu lênnói: “Lục tỷ tỷ, hôm nay Thiên tiên sinh vừa khen đệ, khen đệ rất thông minh.”
Khương Lệnh Uyển thấy Hữu nhi giống như vừa học xong liền đến tìm nàng,khôngkhỏi có chút vui vẻ, bóp bóp gương mặtnhỏcủa bénói: “Hữu nhi của chúng ta từ trước tới nay vẫn luôn rất thông minh, tiên sinh của Hữu nhi quả là tinh mắt.”
Hữu nhi gật gật đầu, biểu thị lời của nàng vô cùng có lý, sau đó liền hưng phấn kể lại những chuyện ngày hôm nay bé học được những điều thú vị lại cho Khương Lệnh Uyển: “Lục tỷ tỷ, Hữu nhi vừa mới học xong liền tới đây,trênđườngđinhìn thấy rất nhiều người kỳ quái, đôi mắt màu xanh lam, rất đẹp, còn để lộ cánh tay, rất kỳ quái…”
Khương Lệnh Uyển nhíu mày lại, giống như có chút ấn tượng. Đúng rồi, nàng nhớ tới chuyện này dường nhưđãxảy ra ở kiếp trước, Phù Châu vương tử và Huề Kỳ công chúa đến tiến cống Đại Chu, đây vốn là chuyện tốt, nhưng Tây Khương quốc cho dù chỉ làmộtnướcnhỏ, nhưng lại là quốc gia vô cùng tranh cường háo thắng, cho dù đến tiến cống cũngkhôngchịu an phận, còn phải đến tỷ thímộtchút. Đại Chu là nơi địa linh nhân kiệt, nhân tài trong Tấn thành nhiều nhiều lớp lớp, vốn cũngkhôngsợmộttiểu quốc nơi biên giới, nhưng Phù Châu vương tử lại đề ramộtyêucầu vô cùng xảo trá, tỷ thí tổng cộng ba lần, cuối cùng Đại Chu chỉ thắng đượcmộtlần, khiến Thừa Đức đế mất mặt, vô cùng giận dữ.
Hữu nhi nghiêng đầunhỏ, chớp đôi mắt long lanh ngập nướcnói: “Tênthậtkỳ cục, đệ nhất công chúa họ đệ nhất sao? Bởi vì nàng ta là trưởng tỷ? Hay mỗi lần nàng kiểm tra luôn đứng sốmột?”
Khương Lệnh Uyển bị Hữu nhi chọc cười,nói: “Đương nhiênkhôngphải, đệ nhất công chúa chỉ là tôn cương,trênnàng còn mười mấy vị công chúa khác, cũng bởi vì vị đệ nhất công chúa này đángyêungoan ngoãn được cha nàngyêuthích, cùng giống như Hữu nhi của chúng ra vậy, cho nên mới có được danh xưng này, Ừm… nếu như tỷ nhớkhônglầm, khuê danh của vị đệ nhất công chúa này hình như gọi là Di Tang, đúng làmộtcái tên rất hay.”
Đôi mắt Từ ma ma sáng lên,khôngngừng khen ngợi: “Lục tiểu thư quả là người có nhiều kiến thức.”
Khương Lệnh Uyển cười cười, dù sao chuyện này khắp Tấn thành,khôngngười nàokhôngbiết. Khương Hữu vừađi, Khương Lệnh Uyển liền dùng ngón tay để đếm ngày, Lục Tôngđiđãđượcmộttháng, hẳn là nửa tháng nữasẽtrở lại.
Ngày tiếp theo, Vệ Quốc công phủ liền thu được thiếp mời, mời lão thái thái và Chu thị cùng vào cung dự tiệc.
Khương Lệnh Uyển đoán đượcsựviệcsẽxảy ra như ở đời trước, ba cuộc tỉ thí giữa Đại Chu và Tây Khương quốc, có thứ rất đáng để xem. Chỉ là Thừa Đức đế vốn muốn thểhiệnkhí thế,khôngngờ sau đó lại bị thua thảm hại. Loại yến hội này vốnkhôngnên mời nữ quyến, có điều, trong này còn cómộttầng ý tứ khác —— đó chính là muốn chọnmộtvịcônương tài mạo song toàn trong Tấn thành gảđikết giao, đổi lấy giao hảo giữa hai nước.
Tây Khương quốc là quốc gia sốngtrênlưng ngựa, nhàtrênsa mạc, gió thổi như lò nung, cho dù có được danh hiệu công chúa cao quý,thìtiểu thư khuê các nào cũngsẽchẳng muốnđi. Hơn nữa Tây Khương quốc này còn cómộtdanh hiệu kinh thế hãi tục, ví dụ như vì muốn duy trì huyết thống thuần khiết của hoàng thất, chỉ có huynh muội mới có thể kết hôn, còn người Tây Khương lại là quốc gia nam nhiều nữ ít, huynh đệ trong nhà có thể cộng thê, hoặcmộtnữ tử gả cho nhiều nam nhân…nóichung là, đối với cái nhìn của nữ tử Đại Chu, bất luận thế nào cũngkhôngthể chấp nhận.
Chu thị nhận được thiếp mời cũng cảm thấy phát sầu, nhưngtrênthiệp có ghirõràng phải mang theo nhi nữ tiến cung dự tiệc.
Cho nên, Xán Xán của nàngkhôngthể tránh được.
Buổi tối hôm đó, Chu thị liền đến đây, cố ý căn dặnmộtphen,nóinữ nhi cần phải biết chọn lựa trang phục. Khương Lệnh Uyển cũngkhôngngốc, dù mẫu thânkhôngnói, nàng cũng phải tiết chế bản thân. Đời trước nàng cũng như vậy, mặcmộtbộ trang phụckhôngquá được chú ý, Phù Châu vương tử đương nhiên cũngkhôngcoi trọng nàng.
Có điều lúc này nàngkhônglo lắng chuyện trang phục, bởi vì nàng biết ngườikhôngphải do Phù Châu vương tử lựa chọn, mà do chim Ngọc Châu do vương tử mang tới để chọn người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)