Beta: Mira
*Dung sắc: ‘dung’ trong dung mạo, ‘sắc’ trong sắc đẹp.
mộtđôi mắt to của Khương Lệnh Uyển nhìn về phía Lục Tông, cong môi cười, sau đó nàng hướng về phía Vinh Vương hành lễ, cử chỉ mang theo vẻ thục nữ. Nàngđitới bên cạnh Khương Bách Nghiêu, ngẩng đầu giải thích: “Nữ nhi tới tiễn dượng.”
Nghe lờinóitrong trẻo của nữ nhi, Khương Bách Nghiêu cười cười.hắnkhôngngốc, đến cùng là đưa tiễn ai, người mù cũng nhìn ra được.
Vinh Vương cũng là người từng trải, hơn nữa tiểucônương sắp thành con dâu này cũng làhắnnhìn nàng lớn lên, tự nhiên rất hài lòng. Trước kiahắncòn tưởng với tính cách này của nhi tử, căn bản làkhôngcưới được vợ, bây giờ xem ra, con trai này chỉ trước mặthắnmới có sắc mặt hơi nặng nềmộtchút, còn đối với tiểucônương, vẫn làmộtbộ dáng khác a. Vinh Vương khẽ mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa: “Xán Xán có tâm.”
Khương Bách Nghiêu cùng nữ nhi tiễn hai cha con Vinh Vương rờiđi. Khương Bách Nghiêu rất thức thời lôi kéo Vinh Vươngnóichuyện. Vào lúc này Khương Lệnh Uyển mới rảnh rỗi, nhìn Lục Tôngmộtchút, câu được câukhôngtrò chuyện: “Tông biểu ca về Vương phủ rồi lại trực tiếp đến thao trường sao?”
Đêm qua mưa to, sáng sớm hôm nay hạ nhân mới chuyển hoa cỏ quý báu ra ngoài, bông hoa nởthậtđẹp. Lục Tông nghiêng đầu, nhìn tiểucônương bên cạnh, hoa mẫu đơn phía sau nàng cho dù nở đẹp đến mấy cũngkhôngbằng đôi mắt cười của nàng.
Tối hôm quahắnkhôngsao ngủ được, kích động muốnđigặp nàng. Nhưng hai người vừa định thân, dưới mí mắt của nhạc phụ nhạc mẫu, thu lạimộtchút vẫn tốt hơn. Hôm nay thấy sắc mặt nàng hồng nhuận, liền biết hôm qua nàng ngủ rất ngon.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



