?Giọng cô khàn khàn, có chút gấp gáp, hai má cũng đỏ ửng lên.
Anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đẹp đẽ lấp lánh, “Chẳng lẽ em cảm thấy, một cái bệnh cảm mạo bé xíu xíu của em còn phải phiền đến chuyên khoa hô hấp với nội khoa hội chẩn sao?”“….
”“Nói như thế nào?” Cô ngơ ngác nhìn anh.
“Lúc tôi đau dạ dày, em cũng không cố kỵ mấy thứ này, sờ tôi một lượt.
”“…” Lòng cô nổi sóng thần, cái gì gọi là sờ một lượt! Cô chưa sờ thấy cái gì đâu, được không hả? Bây giờ anh vừa tới liền muốn sờ ngực cô, cô thiệt lớn rồi! Nhưng miệng lại ngậm chặt, chỉ nhìn anh chằm chằm, không nói một chữ.
“Nhưng em lại không phải một bệnh nhân đủ tư cách.
”Cô lắp bắp, “Bệnh….
nhân cũng phải bình….
chọn đủ tư cách không sao?”“Bệnh nhân đủ tư cách phải phối hợp điều trị với bác sĩ!” Anh gỡ ống nghe xuống, buông tha, rốt cuộc cũng không cưỡng ép cô nữa, đổi lại bắt lấy cổ tay cô, lót đệm phía dưới, bắt mạch của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)