“Ủy ban dân cư gọi điện cho tôi, họ nói có được số của tôi từ phía cảnh sát.
”Nguyễn Lưu Tranh suy nghĩ một chút, đại khái hiểu được chuyện gì xảy ra.
Quyên Tử lại giải thích cho cô một chút tình huống cụ thể của bà Thái, sau đó quay về chăm sóc mẹ cô ta, Nguyễn Lưu Tranh cũng trở về phòng làm việc, không có thời gian nói gì nhiều, trợ giúp anh mở bệnh án hôm nay phải mở, cùng anh tiến vào phòng phẫu thuật.
Hơn một giờ chiều mới làm phẫu thuật xong, về đến phòng làm việc, đói đến mức ngực sắp dán vào lưng.
“Lưu Tranh, cơm vẫn còn hơn ấm đó, tự lấy đi!” Đàm Nhã cầm thuốc nước vội vàng đến phòng bệnh, để lại cho cô một câu.
“Được, cảm ơn cậu!” Từ phòng phẫu thuật ra đã qua bữa trưa là chuyện thường xảy ra, nếu như Đàm Nhã làm ca sáng thì luôn gọi cơm cho họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)