(*) Chồng: lão côngPhải.Anh trong mắt cô, cũng từng có tuổi trẻ thẳng thắn, cũng từng lạnh như băng, cũng từng cười tươi như mặt trời, cũng từng dịu dàng như ánh trăng.
Nhưng từ trước đến giờ lại chưa từng nhìn thấy anh bị kích động thô lỗ, cho dù đã nghe qua về “tiểu đội” của các anh cầm đầu trong ba lão đại làm những chuyện thiếu niên phản nghịch, nhưng cô vẫn luôn cho rằng đó chỉ là tuổi trẻ chưa hiểu chuyện thôi.Sau khi anh nghe thấy, nhìn cô một cái, cái gì cũng không nói.Cô cho rằng anh không nghe lọt tai, tiếp tục nói, “Người này nhất định sẽ không bỏ qua đâu, hôm nay ông ta chỉ là ra vẻ kết thúc, diễn cho người khác xem thôi, lần sau chắc chắn sẽ còn giở trò, ông ta lại đến gây sự anh tuyệt đối không được động thủ nữa! Chúng ta căn bản đang ở vào thế bị động, cuối cùng anh thắng cũng là thua, mà còn…..ngược.”Cô bla bla, đem tất cả những câu lúc trước chủ nhiệm Lưu nghiêm mặt nặng lời dùng cách thức uyển chuyển dịu dàng nói lại một lần nữa, cuối cùng tổng kết lại, “Cho nên, hôm nay anh thực sự quá kích động rồi, từ nắm đấm đầu tiên anh ra tay đã sai rồi! Lúc đó anh nên nhẫn nhịn.”Có lẽ anh bị mấy câu lải nhải của cô làm cho phát phiền, cuối cùng đáp lại một câu, “Tôi không đấm hắn một cái đó, nói không chừng em đã bị hắn bóp chết rồi!”Cô sững sờ, bóp chết tuyệt đối không đến mức, người kia còn chưa to gan như vậy!Những lời này cô còn chưa nói ra, cửa phòng đã vọng đến âm thanh tràn đầy trung khí của chủ nhiệm Lưu, “Tôi không tin hắn thực sự dám náo ra mạng người! Hắn còn chưa có cái gan đó! Sự bình tĩnh ngày thường của cậu đi đâu rồi?”Chủ nhiệm Lưu lại quay trở về, một tiếng gầm này, Nguyễn Lưu Tranh không dám nói thêm nữa, cúi đầu xuống, im lặng ngồi vào vị trí của mình, trong nháy mắt bỗng nhiên cảm thấy Đinh Ý Viên đang nhìn chằm chằm mình, không nhịn được quan sát nhiều hơn một cái, quả thực như vậy….Sau tiếng gầm qua đi trong văn phòng căn bản khá yên tĩnh, bác sĩ Trình lại bỗng dưng cười “phì” một tiếng.Chủ nhiệm Lưu đang trong cơn tức giận, thái độ của Ninh Chí Khiêm căn bản khiến ông ấy phải kìm nén cả một bụng tức không phát tiết ra được, tiếng cười này của bác sĩ Trình coi như là chủ động dâng dao đến, phút chốc liền ngắt ngang, “Cười cái gì? Chuyện hôm nay tuyệt đối không phải là một trò đùa! Mà là bài học kinh nghiệm! Mỗi người đều phải dẫn ra coi như là bài học! Các người đều cầm dao giải phẫu! Vững vàng bình tĩnh bốn chữ này luôn luôn phải dán trên trán mình để cảnh tỉnh bản thân!”Nụ cười của bác sĩ Trình thu bớt lại, có điều ý tứ hàm xúc như cười như không treo trên khóe môi, từ trước đến giờ chưa từng che đậy, “Chủ nhiệm Lưu, chuyện này ngài không biết rồi, ngày hôm nay nếu như chuyện này là ngày gặp phải thì đương nhiên có thể vững vừng bình tĩnh, nhưng bác sĩ Ninh lại bình tĩnh không được.”Cuối cùng, giống như ném một hòn đá vào đầm nước chết đều có thể nổi lên bác sĩ Ninh quát to, gương mặt lạnh lùng, cương lại, rõ ràng mang theo ý tứ đe dọa, “Trình Châu Vũ!”Chủ nhiệm Lưu nhíu mày, “Còn cái gì chưa khai báo rõ ràng?”Nguyễn Lưu Tranh cúi đầu, lén lút quan sát bác sĩ Trình, cảm thấy muốn hỏng việc…..“Mau nói đi chứ! Các cậu mạnh miệng lắm mà, nín thinh thế, nói một nửa lại thôi, là muốn tôi tức chết phải không? Còn có nội tình gì đều nói ra cho tôi! Tôi cũng thu dọn tốt cục diện rối rắm vì các cậu!” Chủ nhiệm Lưu sáng nay vô cùng nóng nảy, vừa vì chuyện của Ninh Chí Khiêm bị chửi mắng té tát, càng tức giận, đem bác sĩ Trình vô tội gộp vào mắng một thể.Ninh Chí Khiêm nhìn ông ấy, nói với ông ấy một câu đầu tiên trong sáng nay, “Không cần ngài thu dọn, ngài cứ cố gắng chờ đợi đi, nên thế nào thì như thế đó!”“Ninh Chí Khiêm! Có phải cậu cảm thấy bây giờ mình thực sự ghê gớm, bệnh viện không thể làm gì được cậu phải không? Tôi nói cho cậu biết, cho dù cậu là đệ nhất đao của ngoại khoa thần kinh, nên xử lý thì vẫn phải xử lý!” Chủ nhiệm Lưu nổi trận lôi đình.Nguyễn Lưu Tranh nghe vậy, trong lòng gấp rút, luống cuống đứng dậy, thành thật nói với chủ nhiệm Lưu, “Chủ nhiệm Lưu, ngài đừng tức giận, không phải bác sĩ Ninh chủ động đánh người, tình huống vừa nãy là người đàn ông kia muốn đánh tôi trước, bác sĩ Ninh anh ấy….”“Chuyện này tôi đều biết, không cần cô nói!” Chủ nhiệm Lưu không đợi cô nói xong, lập tức đánh gãy lời của cô.Ninh Chí Khiêm ném cho cô một ánh mắt, ý bảo cô không cần nhiều lời, bác sĩ Trình ở bên kia đang bị chủ nhiệm Lưu trừng mắt dưới cái nhìn đe dọa của chủ nhiệm lại lần nữa nhẹ nhàng cười, “Được rồi, sở dĩ bác sĩ Ninh động thủ là vì anh ấy là “lão….” của bác sĩ Nguyễn.” (1)(1) Cái đoạn này thực sự tức chết mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)