Nhưng mà, cô không thể là mẹ của cậu bé!Nghĩ đến việc này, tim cô hơi siết lại, cúi đầu muốn đi qua trước mặt anh và Ninh Tưởng, sau đó, một cánh tay nhỏ bé túm lấy góc áo cô.
“Mẹ.
” Ninh Tưởng cố chấp gọi, giọt lệ xoay tròn trong mắt, “Có phải Tưởng Tưởng không ngoan nên mẹ không cần Tưởng Tưởng đúng không?”Cô rất không dễ dàng mới làm lòng dạ trở nên cứng rắn, vì câu nói này mà mềm nhũn ra, dừng chân lại, nhất thời không biết xoay sở ra sao.
Đành phải ngẩng đầu nhìn anh, hy vọng anh tới giải quyết vấn đề này, tình huống trước mắt này không phải do cô tạo ra.
Đôi mắt anh trong veo và gợn sóng, mặt không biểu cảm gì, đối với sự cố này hoàn toàn không bất an giống như cô, chỉ nói với Ôn Nghi, “Mẹ, mẹ mang Ninh Tưởng vào xe trước đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)