Một bức tranh vẽ bằng bút màu của trẻ con nét vẽ nguệch ngoạc, rất non nớt, nhưng mà lại có thể nhìn ra được vẽ rất nghiêm túc, cũng rất kỹ càng tỉ mỉ, ở một vài chi tiết nhỏ có thể nhìn thấy người vẽ đã thả vào bức tranh này toàn bộ tình cảm.
Tạm thời chưa nói đến kiểu tóc hay quần áo đều hoàn toàn chính xác, ống nghe khám bệnh chuyên dụng của bác sĩ ở trên cổ người trong tranh, bảng tên trên ngực áo blouse cũng đều vẽ ra hết, nắn nót viết ba chữ Hán “Ninh Chí Khiêm” (宁至谦) trên đó, bởi vì chữ “Khiêm” quá nhiều nét, nên trong ba chữ được viết to nhất, còn sắp viết cả ra ngoài bảng tên, khiến không gian còn lại cho các chữ khác trước tên nhỏ đi rất nhiều, bốn chữ “bác sĩ chủ nhiệm” chen chúc nhau bên trái, xiêu xiêu vẹo vẹo.
Cô nhìn, không nhịn được mà mỉm cười, đứa trẻ thú vị này quả thực là rất làm vừa lòng người khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)