Cô vui vẻ không? Quả thực, cô luôn luôn rất vui vẻ, bất luận là thời gian đại học hay cuộc sống sau hôn nhân, và mấy năm sau này một mình ở bên ngoài, đương nhiên, cũng đã từng có lúc chán nản rơi lệ, cũng từng nếm qua mùi vị của sự khó khăn gian khổ, nhưng mà, nếu tự mình không tiếp cho mình năng lượng tích cực, thì làm sao mới có đủ sức lực ngăn cản những giọt nước mắt chảy xuống?Mỗi ngày đều là một sự khởi đầu mới, tuyệt đối không để những giọt nước mắt đêm qua thống trị cuộc sống ngày hôm nay của mình.
Đây là nguyên tắc của cô.
Cho nên, Lưu Tranh, phải tiếp tục mãi mãi vui vẻ!———————————Bệnh viện Bắc Nhã.
Không khí mùa thu dần mát mẻ, Nguyễn Lưu Tranh đang trên đường trở về văn phòng khoa, cô vừa mới cùng anh làm xong một cuộc phẫu thuật, trong lúc cô đang rửa tay thì anh đã đi trước rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)