“Bác sĩ Trình, anh là người đã có vị hôn thê, xin tự trọng một chút!” Cô tức giận nhìn xung quanh, mặc dù tan ca rồi nhưng vẫn luôn có y tá trực ban.
Trình Chu Vũ không để ý mấy lời nói của cô, nhưng cũng kiêng dè dây dưa như vậy trên hành lang không hay, vừa ôm vừa kéo, lôi cô đến nơi yên tĩnh, cũng không buông tay, chỉ cưỡng ép cô hỏi, “Anh đi lâu như vậy, em không gọi cho anh lấy một cuộc, anh gọi điện em cũng không nghe, vậy là sao? Kiểu gì cũng phải cho anh một lời giải thích chứ?”Hừ, anh còn có mặt mũi đòi giải thích!“Đây không phải do anh chọn sao? Còn không biết xấu hổ hỏi tôi giải thích?” Người này muốn được voi đòi tiên à? Không thể quá tham lam như vậy chứ! Trong mắt cô có thêm sự khinh bỉ.
Anh biết cô luôn kiêu kỳ, ánh mắt như thế sao nhìn không hiểu?Lựa chọn?Anh nghĩ tới cô vừa mới nói một từ vợ chưa cưới, cũng nghĩ đến vợ mà Đàm Nhã nói, thấy cô giãy giụa đầu tóc rối loạn, có mấy sợi rơi trên chóp mũi, anh bèn giơ tay gạt đi cho cô, thở dài, “Anh không còn nhỏ nữa, muốn kết hôn rồi.
“Nói chuyện tử tế! Động tay động chân làm gì!” Cô đánh anh một cái hất tay ra.
Anh không động chân động tay tiếp nữa, đưa mặt sát lại gần, suýt chút nữa chạm vào mũi cô, “Em ngốc ạ, anh với Mạn Mạn không có gì cả, em hiểu lầm rồi.
”Tính cô thẳng thắn, bản thân khinh thường nói đối, nên cũng dễ dàng tin lời người khác, anh nói anh với Mạn Mạn kia không có gì, cho dù trong lòng cô có giận, cũng tin anh quả thực không có gì, chỉ là nhớ tới cảnh hai người đó ở văn phòng trưa nay, lại cảm thấy anh với người đó có quan hệ hay không dính dáng gì tới cô?Giơ tay bồi thêm một đấm, đẩy mặt anh ra, ra tay có chút nặng, nửa bên mặt của anh đỏ hết cả lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)