Ôm tâm trạng vô cùng chờ mong về đến nhà, vừa vào cửa liền nghe thấy trong nhà có tiếng nói chuyện, còn xen lẫn tiếng ê ê a a của Ninh Hồi.
Có người? Anh thầm phỏng đoán, theo đó, vang lên tiếng cười mang tính dấu hiệu của Tiêu Y Đình…Anh lập tức giận dữ, người này không biết xấu hổ đến cảnh giới nhất định rồi, thật là chuyện gì cũng làm được! Anh phòng ngàn phòng vạn, lại chưa đề phòng Tiêu Y Đình sẽ đuổi đến nhà!Anh bước nhanh vào trong nhà, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng của Ninh Hồi, “Ba ba, ‘qi’…”Một tiếng “ba ba” này, khiến Ninh Chí Khiêm tức sôi máu! Biết rõ nhưng không tự tai nghe thấy là một chuyện, tự tai nghe thấy như vậy quả thực muốn mạng của anh! Phẫn nộ như vậy khiến người ta mất đi lý trí, anh lại không phát hiện ra Hồi bảo bảo của anh biết nói nhiều thêm một chữ.
Anh đi theo tiếng nói chạy vào nhà ăn, hình ảnh đó thật khiến người ta đau mắt đau tim đau khắp nơi!Ôn Nghi cùng ba đứa trẻ đang ăn tối, Ninh Tưởng tự mình ăn, Ninh Ngộ và Ninh Hồi đâu cần ngồi bàn ăn? Nhưng lúc này đều vây quanh bàn, Ninh Ngộ ở trong lòng Ôn Nghi, mà Ninh Hồi! Lại ở trong lòng Tiêu Y Đình! Như vậy cũng thôi đi! Ninh Hồi còn cười vui vẻ như vậy!Anh đen mặt đứng ở đó, Ninh Tưởng là đứa trẻ thân thiết, vừa nhìn thấy anh liền trượt khỏi chỗ ngồi, kéo tay anh và Lưu Tranh ở phía sau anh vào ngồi, “Bố mẹ, hai người về rồi!”Mà hai đứa nhãi ranh khác! Hoàn toàn thờ ơ!Nguyễn Lưu Tranh gọi “Ngộ bảo! Hồi bảo!”, sau khi Ninh Ngộ nghe thấy còn vui sướng cười, giơ tay muốn mẹ ôm, còn Ninh Hồi, lại dường như không nghe thấy!Chính tại lúc này! Anh tận mắt nhìn thấy! Hồi bảo của anh giơ tay túm mấy hạt cơm ở trong bát trước mặt Tiêu Y Đình bỏ vào miệng Tiêu Y Đình, còn non nớt nói, “Ba ba, ‘qi’…”“…” Anh sắp bùng nổ rồi! Lúc này mới ý thức được bảo bối của anh biết nói chữ ‘qi’, hơn nữa còn có nghĩa là “ăn”! Hơn nữa còn bón cho tên xấu xa không cần mặt mũi Tiêu Y Đình ăn!Tiêu Y Đình vô cùng đắc ý! Như nhặt được kim cương vậy! Còn giơ gương mặt tươi cười ra với anh, “Chí Khiêm về rồi! Mau ngồi xuống ăn cơm! Ngồi xuống!”Anh nhất định phải ngồi xuống ăn cơm! Cần tên xấu xa không có thể diện kia mời sao? Làm như đây là Tiêu gia vậy!Anh không chút do dự ngồi xuống trước mặt Tiêu Y Đình, đồng thời giơ tay ôm lấy Ninh Hồi trong lòng Tiêu Y Đình, ôm thật chặt! Chỉ vào mũi mình, dạy con gái từng câu từng chữ, “Bảo bối, bố mới là ba ba! Người này không phải! Biết không? Bố là ba ba!”Đôi mắt đen láy của Ninh Hồi nhìn chằm chằm anh, sau đó lại nhìn Tiêu Y Đình.
Ninh Chí Khiêm bỗng nhiên có chút chột dạ, dù sao con gái cũng còn nhỏ, sẽ không ngay cả bố ruột cũng không nhận, muốn nhận giặc làm bố chứ?Ninh Hồi bỗng nhiên cười, còn dang rộng cánh tay nhỏ, vui sướng gọi một tiếng “ba ba”! Một tiếng này là gọi Ninh Chí Khiêm! Ninh Chí Khiêm suýt chút nữa mừng ch ảy nước mắt, bảo bối, coi như không phí công nuôi con! Bố con liền tâm! Tình thân dạt dào! Tên kẻ trộm nửa đường xông ra cướp con gái không thể thay thế!Nhưng mà, tên không biết xấu hổ bên cạnh lại muốn tới góp náo nhiệt! Ly gián quan hệ bố con của họ!“Hồi bảo, vậy bố thì sao? Gọi ba ba.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
