Nhưng mà, sắc mặt anh không có đen nhất, chỉ có càng đen hơn, âm trầm, tựa như cô nợ anh mấy trăm vạn vậy.
Hồi lâu, từ trong miệng anh phun ra một câu, “Canh thịt hươu? Em xác định?”“…” Cô nhướn nhướn mày, có gì không xác định, thịt dê ôn bổ, mọi người đều có thể ăn.
“Không cần!” Biểu cảm của anh là lạ, tựa như đang uy hiếp, “Em cũng đừng hối hận.
”“…” Hối hận cái gì? Mới sáng sớm nói chuyện đã không hiểu! Vừa vặn đúng lúc Ninh Tưởng xuống, vui vẻ chào bố mẹ, cô không để ý đến anh nữa, đứng dậy bưng bữa sáng cho Ninh Tưởng.
Ăn sáng xong, cô và anh cùng nhau lên đường tới Bắc Nhã.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)