Ôn Nghi rất tỉ mỉ, lúc buổi tối tới đã rửa sạch hoa quả cắt thành miếng nhỏ, dùng hộp giữ tươi xách đến, nhưng Nguyễn Lưu Tranh nằm trên giường, mệt mỏi, nhìn qua cái gì cũng không muốn ăn.
“Nếu không uống sữa bò nhé?” Anh nhớ cơm tối cô chỉ ăn có một chút.
Cô gật đầu, sữa bầu Ôn Nghi và Bùi Tố Phân mỗi người mang đến một hộp…Nhưng mà, lúc nhận ly sữa đã pha xong từ tay anh, chỉ cảm thấy một mùi tanh xông thẳng vào mũi, sữa còn chưa uống cô đã nôn toàn bộ bữa tối.
Anh luống cuống tay chân, cuối cùng nhìn cô nghiêng ngả trên giường không biết làm sao, chỉ thở dài, “Nếu như anh có thể khó chịu thay em nôn thay em thì tốt…”Dáng vẻ anh nói chuyện có chút ngốc nghếch, cô nhìn lại cảm thấy buồn cười.
Lúc hơn mười giờ tối, Đinh Ý Viên lại tới thăm cô, nhìn tình hình là mới từ phòng phẫu thuật ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
