“Thấy máu, điềm báo sinh non ạ.” Nguyễn Lưu Tranh rũ mắt, có chút tự trách.“Sao lại thế chứ? Mệt quá hả?” Ôn Nghi đang nghĩ đến nguyên nhân thấy máu.Ninh Chí Khiêm tự giác đi dẹp qua một bên, da mặt Nguyễn Lưu Tranh mỏng, mẹ chồng hỏi như vậy, lại nhớ đến lời của bác sĩ, khuôn mặt nhất thời hồng thấu, “Là…con sơ ý, không biết mang thai…”Ôn Nghi là người từng trải, nhìn qua sắc mặt Nguyễn Lưu Tranh và dáng vẻ của con trai đã biết xảy ra chuyện gì, mặc dù không tiện nói rõ, nhưng cũng tức giận trong lòng, tiện tay cầm một cây gậy gì đó ‘hỏi thăm’ con trai, “Anh là đồ ngốc không biết nặng nhẹ! Ba mươi mấy tuổi đầu còn không biết chăm sóc vợ! Cũng may vợ con anh không có chuyện gì, nếu như có chuyện gì bất trắc, tôi với bố anh phải treo ngược anh lên đánh!”Ninh Chí Khiêm ở đó cầu xin tha thứ một cách khoa trương, dáng vẻ oan ức, “Mẹ, con đã hơn ba mươi tuổi rồi mẹ còn đánh con!”“Hơn ba mươi tuổi! Dù anh hơn tám mươi chỉ cần tôi còn sống tôi vẫn sẽ đánh không tha!” Ôn Nghi cũng tức đến nở nụ cười, ném gậy qua một bên.Ninh Chí Khiêm dán đến bên cạnh Nguyễn Lưu Tranh, ôm lấy vợ, đối mặt với Ôn Nghi, “Mẹ, bây giờ con lại không được thích như vậy sao? Lưu Tranh ghét bỏ con, mẹ cũng ghét bỏ con, tốt xấu gì con cũng là con trai ruột của mẹ, con mới là người thân của mẹ!”Ôn Nghi lườm anh một cái, “Trong bụng Lưu Tranh mới là người thân của tôi!”“Quả nhiên con sống ở tầng chót nhất trong cái nhà này rồi.” Anh nằm bò trên vai Lưu Tranh cầu yêu thương, “Bà xa, em mà không thương hại anh nữa là, ngay cả Tiểu Niệm anh cũng không bằng!”Nguyễn Lưu Tranh mím môi cười, “Anh hơn Tiểu Niệm lúc nào?”Anh treo trên người Nguyễn Lưu Tranh, hoàn toàn tuyệt vọng.Ôn Nghi đuổi anh xuống, “Mau lượn qua một bên! Đừng đè nặng đứa bé!”Mặc dù là trách cứ, nhưng trong lời nói lại tràn đầy niềm vui.Nguyễn Lưu Tranh lại một lần nữa mắc bệnh hay quên, đã quên mất vừa nãy mình vừa truyền lệnh cho Ninh Chí Khiêm phải giữ khoảng cách với cô, nhẹ nhàng vừa vào đầu anh.Hai cái bảo bối đến, tựa hồ khiến cho toàn thế giới đều trở nên náo nhiệt, anh trở nên sôi nổi hơn rất nhiều, ngay cả một người luôn nhã nhặn lịch sự như Ôn Nghi, cũng trở nên ồn ào hơn…Ôn Nghi nhìn hai người tựa đầu vào nhau trong lòng sao lại không vui mừng được?Đứa con trai này đã từng ảo não buồn phiền rất nhiều năm, không ai có thể đi vào thế giới của nó, sống đối với nó mà nói, chính là một cỗ máy chữa bệnh cứu người, bây giờ, cỗ máy này cuối cùng cũng có thể phá vỡ lớp vỏ ngoài cứng rắn lạnh băng, bày ra cho thế giới cuộc sống tươi mới của nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
