Con cái, đã từng là chủ đề hai người họ đều tránh, dù sao cũng là một vết thương nhỏ trong lòng cô, mặc dù tình yêu và dịu dàng của anh hôm nay đủ để xoa dịu vết thương này, anh cũng đã từng rõ ràng trước mặt cô, là không cần con, nhưng cô vẫn lo lắng mình không xứng với sự kỳ vọng của nhà họ Ninh, cho nên có thể không nói thì sẽ không nói.
Nhưng mà, cả năm nay đều ở cùng với Vương Dịch, dần dần cũng giống như chị em tốt, cô nói hết mọi chuyện với Vương Dịch, chị ấy kéo thẳng cô đi kiểm tra, mặc dù mất một bên ống dẫn trứng, nhưng tất cả những thứ khác đều bình thường, muốn cô bớt buồn.
Cô vẫn lo lắng, cô và Ninh Chí Khiêm cách nhau năm tiếng đi xe, không thể ở chung sáng sáng chiều chiều, nhưng chỉ cần ở cạnh nhau anh sẽ luôn quấn quýt không biết đủ, cũng có khi gặp kỳ rụng trứng, nhưng lâu như vậy rồi vẫn không có tin tức, sao không khiến người ta nôn nóng chứ, chỉ là cô luôn giấu nỗi nôn nóng trong lòng, không dám nói với anh, đến nỗi lúc dần dần được ở bên nhau, cô đều có chút sợ hãi, sợ thất vọng, sợ không thể tập trung tinh thần, đêm nay, có lẽ là do bầu không khí chụp ảnh cưới, lại thêm động tác có chút thô bạo của anh, cô mới có sự sung sướng đã lâu.
Chỉ là đáng tiếc, sau một đêm triền miên lại phải chia xa, một tháng!Sáng sớm, trời còn chưa sáng cô đã thức giấc, nằm bò trong ngực anh, không buồn ngủ nữa, mắt không chớp lấy một cái, lọt vào mắt chẳng qua là da thịt nơi lồ ng ngực anh, nhưng cô cũng không nhìn vào chỗ đó, ánh mắt ngơ ngác, toàn là luyến tiếc.
Một chiếc giường đơn hai người ngủ vốn dĩ đã nhỏ, dáng người to lớn của anh cuộn tròn, càng lộ ra vẻ ủy khuất, cả một đêm đều nghiêng người ngủ, cũng không biết có bị tê không.
Cô muốn để anh ngủ thêm một lát, hôm nay mình phải đi, dậy sớm chút kiểm tra lại hành lý một lượt.
Nhưng chỉ vừa động đậy, anh đã tỉnh, bắt cô đang định chui ra khỏi ngực anh lại, mơ mơ màng màng nói mê, “Trời còn chưa sáng đâu…”“Em dậy chuẩn bị một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)